Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Nhưng đôi khi, tớ vẫn nhớ về cậu...

“Ngày đó cũng chỉ vì hai đứa thấy cô đơn nên mới mỉm cười và nắm tay nhau cùng bước đi trên cùng một đoạn đường. Ngỡ tưởng sẽ là hạnh phúc trọn vẹn của một mối tình ngọt ngào, ai ngờ đó không phải là tình yêu mà chỉ là sự chống chếnh của cảm xúc. Vì cô đơn quá nên mới liều nắm tay người kia và mặc định rằng đó là tiếng gọi của trái tim, là hành động của cảm xúc yêu đương thực sự.

Sau này cả hai mới tự nhận thấy rằng suốt một thời gian qua đã lầm tưởng, đã tự làm đau lòng mình. Thế rồi tự buông tay nhau để tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm một nửa, mặc dù những bước đi ấy là vô định và mất phương hướng hoàn toàn. Nhưng có lẽ thà vô định và mất phương hướng còn hơn là để cho tan nát con tim vì đã yêu lầm và tin lầm. Quá khứ ngọt ngào không thể làm vơi bớt vết thương lòng quá lớn. Nhưng chẳng hiểu sao cứ mỗi lúc buồn nhất, con người ta lại cứ nhớ về những gì đẹp đẽ của một thời đã qua. Càng nghĩ lại càng đau, và càng đau thì lại càng thấy tiếc nuối quá khứ ấy nhiều hơn.

Nhưng đôi khi tớ vẫn nhớ về cậu, nhớ về những cảm xúc đã qua của một thời. Từ rất lâu rồi, cảm xúc yêu thương không còn trong tớ nữa kể từ sau ngày chúng mình chia tay!”

Đúng ngày này năm trước mình viết stt này. Và hôm nay, tròn một năm, cảm xúc của mình vẫn vậy, bản thân mình vẫn vậy. Cuối năm, mình cũng có nhiều thứ phải lo toan, suy nghĩ. Lựa chọn nơi thực tập, dồn hết tâm huyết cho kì thi cuối, suy nghĩ, tìm kiếm chỗ làm. Rồi cả về chuyện tình cảm nữa. Có lẽ, những gì mình từng suy nghĩ trước đây là thật, và đúng với bản thân mình. Mình vốn dĩ không may mắn trong tình yêu. “Hạnh phúc là một cái chăn mà người này ấm thì người kia phải lạnh”, mình đành chịu vậy.

Thỉnh thoảng mình cũng hay suy nghĩ vu vơ, mình nặng lòng khi chỉ mới 21 tuổi. Có những thời gian mình soi gương, thấy tóc bạc nhiều quá. Vì suốt thời gian dài đêm nào mình cũng thao thức và không ngủ được. Nếu nói mình không ao ước có một tình yêu là sai, nhưng đôi khi mình chỉ ước rằng có một ai đó có thể đến bên cạnh mình khi buồn, cùng trò chuyện, đi đến một vài nơi với mình, vậy là đủ. Nhưng sao lại khó tới vậy?!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét