Tự nhiên ngồi xem và nghe lại những bài
hát của Phạm Quỳnh Anh: Tình yêu cao thượng, Nợ ai đó cả thế giới, Không thở được,
Bụi bay vào mắt…rồi xem những bình luận phía dưới, đa số đều nói về những cảm
xúc, kí ức của một thời tươi đẹp đã qua. Nghe những bài này, mình cũng nhớ về
cái hồi 16, 17 của mình ghê gớm, cái thời mà chỉ có mỗi hai việc là ăn và học,
cả chơi nữa. Những bài này đã gắn với mình suốt những tháng ngày tươi đẹp như
thế. Khi ấy, mình còn chưa biết yêu là gì, nghe thấy hay thì nghe vậy thôi chứ
không hề suy nghĩ. Còn giờ đây, khi nghe lại, mình xúc động và thấm lắm lắm.
Mình giờ đã trải qua hai mối tình, đã hạnh phúc, đã khổ đau, đã có những cái ôm
nồng ấm. Nhưng hiện tại, giờ mình vẫn là một kẻ cô đơn, vẫn nặng lòng về nhiều
thứ.
Những ngày gần đây, mình lại bắt đầu suy
nghĩ và thỉnh thoảng lại khóc. Đôi khi mình chỉ ước mình không biết yêu, bị
chai lì cảm xúc mà thôi. Mình là kẻ nặng lòng và không thể nào quên được những
gì đã từng trải qua. Mọi thứ cứ hằn lên kí ức và thỉnh thoảng hiện hữu trong
suy nghĩ khiến mình buồn và đau khổ lắm…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét