Vậy là tháng 4 đã về, tháng tư có ngày
sinh nhật của mình. Tháng 4, khi mà nắng đã bắt đầu hanh hao, gió cũng thổi nhiều
hơn khi chiều đến, tháng 4 với mình có lẽ sẽ đặc biệt hơn bao giờ hết. Bởi
tháng 4 là tháng mà mình biết yêu với mối tình đầu, khi ấy mình đang ở tuổi học
trò tươi đẹp.
Mối tình đầu ấy của mình giờ đã tan vỡ
như những giọt mưa, và có lẽ mình đã thôi buồn khi nghĩ về điều đó. Thỉnh thoảng
mình và người cũ vẫn gặp nhau, đưa đón nhau đi ăn, nhìn nhau rồi nở một nụ cười
thật bình yên. Vậy là đủ với mình rồi.
Hôm nay, mình gặp lại người cũ, mối tình
thứ 2 của mình. Giờ bạn đó đã có người yêu mới, rất hạnh phúc và ngọt ngào. Thỉnh
thoảng mình cũng vào FB của cả hai người để xem như một thói quen. Và vẫn rất
đau lòng khi nhìn thấy những dòng yêu thương mà họ trao gửi đến nhau. Mình thú
thật là mình không thể cao thượng để mỉm cười và chúc phúc cho họ được, lòng
mình đau lắm. Bọn mình gặp nhau hôm nay, chỉ có thể hỏi han nhau một vài điều.
Thấy tay bạn ấy trầy xước, mình chỉ hỏi tay bị sao vậy, bạn ấy bảo mới bị té xe.
Mình mỉm cười, trong lòng định nói thêm “chạy xe cẩn thận vào”, nhưng rồi lại
thôi.
Lúc chạy xe về nhà, mình khóc!
Giờ đây có lẽ thứ mình muốn nhất chỉ là
sự bình yên mà thôi. Chỉ mong sao sóng lòng mình tắt hẳn để có thể nhìn thấy
bình minh mỗi buổi sáng, để có thể mỉm cười khi thức dậy và thấy lòng yên an dù
ở bất kì hoàn cảnh nào.
Tháng 4 về rồi, mong rằng những đau
thương sẽ ngủ yên. Nắng vàng sẽ chiếu và xua đi mùa đông lạnh giá. Tháng 4 về,
xin thời gian cũng hãy làm vết thương trong lòng mình dịu bớt đi. Mình, bao giờ
cũng chỉ ước có vậy!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét