Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

Hồng lâu mộng

Những lúc buồn, cô đơn, mình thường mở bài “Táng hoa ngâm” trong Hồng Lâu Mộng (1987) lên xem. Đó là một đoạn nhạc rất hay, da diết nhưng mà buồn đến đứt gan, đứt ruột. Đoạn nhạc này phát lên trong phim khi Đại Ngọc chôn hoa. Cái hành động chôn hoa ấy, mình phải xem đi xem lại, đọc không biết bao nhiêu là bài nghiên cứu mới hiểu rõ được phần nào về ý nghĩa của nó. Nếu người thường nhìn vào, lại tưởng một con bé dỗi hơi, chôn hoa làm gì. Và mình tin rằng cũng chỉ có Đại Ngọc (Trần Hiểu Húc) mới có thể đóng trọn vai ấy mà thôi, từ cái đưa khăn lau nước mắt, từ cái nhìn, từ cái ánh mắt khi khóc đều rất đạt, rất lay động lòng người.

Mình nghe đoạn nhạc này nhiều quá, đôi lúc nghĩ có khi đoạn nhạc này nó ám vào đời mình cũng nên. Đau khổ, dằn vặt, một nỗi đau rất ngọt ngào. Rồi mình lại nhớ tới tác phẩm “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, khi mà những con chim đã đủ lông đủ cánh thì chúng sẽ làm một nhiệm vụ ý nghĩa nhất của đời mình, đó là tìm một cái gai nào dài nhất, nhọn nhất, lao thẳng vào và cất tiếng hót cho đến khi tim ngừng đập, ngừng thở và không còn âm thanh nào nữa mới thôi. Đó là tiếng hót hay nhất, trong trẻo và giá trị nhất của đời chúng. Chúng cũng chỉ sống để làm đúng một việc là hót và chết mà thôi.
Lại nói thêm một chút về Bảo Ngọc và Đại Ngọc trong phim. Mình xem bộ phim này không dưới 10 lần, có những lần mình xem, vừa hết tập cuối là mình quay ngay lại tập 1 để xem, bởi phim hay quá, diễn viên đóng quá đạt và mình phần nào tìm được kí ức tuổi thơ mình trong đó. Rồi cuối cùng, Đại Ngọc, Bảo Ngọc cũng chẳng đến được với nhau, và với mình đấy đã là cái kết hoàn hảo lắm rồi. Bởi có thứ hạnh phúc mang tên lưng chừng. Chỉ có điều, Đại Ngọc chết quá sớm, khi vừa tròn 20, còn Bảo Ngọc thì từ đó về sau cũng chỉ là một kẻ bộ hành trên chặng đường đời còn lại mà thôi, bởi lẽ tình yêu và trái tim chàng đã chết theo Đại Ngọc rồi.

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

Những tháng ngày đáng sống


 Đó là những ngày tháng được khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, được ăn ngủ ngoài ga và chơi những trò chơi tập thể. Tất nhiên với tôi, đó là những tháng ngày vui nhất, ý nghĩa nhất mà tuổi trẻ tôi. Và giờ đây, khi đã đi qua quãng thời gian ấy, bắt đầu đứng ở phía cuối con đường mang tên tuổi trẻ, tôi nhìn lại, thấy mình thật may mắn vì vẫn còn có thể mỉm cười với những gì đã qua. Một buổi tối ngồi dưới ánh sáng của sân ga và chơi ma sói, hát nghêu ngao, cười đùa. Một chuyến đi Cần Giờ đáng nhớ, xem như là kì nghỉ hè sau cuối để chuẩn bị bước vào năm học mới. Chúng tôi, những con người ở thời điểm ấy, giờ đây đã trưởng thành và già dặn hơn xưa, tất cả đều đã có những hướng đi riêng, những công việc riêng, chỉ còn những kỉ niệm, hình ảnh ấy là vẫn sống mãi và tươi trẻ như chưa từng có vết bụi của thời gian phủ mờ.

Mình rất muốn được quay trở lại những tháng ngày này

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Thanh xuân

Tuổi 20  của mình đi qua khi mình chỉ là một kẻ cô độc, không tình yêu, không một buổi hẹn hò, không một lần ôm ấp. Với mình khi đó thật đau đớn, và cả bây giờ nghĩ lại, mình vẫn tiếc cho những gì đã qua. Phải nói thật là mình tiếc cho chính thanh xuân của mình, buồn tủi cho chính bản thân mình, bởi trên hành trình dài rộng này, mình lúc nào cũng chỉ lẻ loi một mình mà thôi.

Có lẽ, tuổi trẻ của mình héo mòn khi không có một ai thương nhớ, đón đưa. Nhưng rồi mình đã không làm cho nó “phí” đi một chút nào. 3 năm liên tục, mình dành thời gian hè để tham gia nhiều hoạt động xã hội thú vị. 3 năm ấy là 3 năm mình không về quê để tận hưởng mùi của ruộng đồng, rơm rạ. Mình bám chặt ở cái thành phố này dễ cũng đến 4 năm rồi. Những ai đã đi qua mình, ai còn hiện tại? Mình chẳng thể trả lời cho câu hỏi đó nữa.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại một hành trình mình đã đi qua, có khi mình mỉm cười, nhưng có lúc lại khóc. Mỉm cười vì mình đã sống thật ý nghĩa, thật đẹp trong thời khắc của tuổi trẻ. Và khóc thương cho chính mình vì lúc nào cũng chỉ là một kẻ cô đơn. Khóc bởi vì những thứ đã qua sẽ chẳng bao giờ lấy lại được những khoảnh khắc tuyệt vời ấy nữa.


Mình đang sống giữa tuổi trẻ, hay là mình đã để nó vụt tầm tay mật rồi. Chính cả mình cũng không thể trả lời cho câu hỏi ấy được!

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

Đám cưới Phạm Trang

Vậy là một đứa bạn thân của mình nữa đã lấy chồng. Phạm Trang, đứa mà đến với ngôi nhà tình bạn của mình muộn nhất, bởi nó chuyển vào lớp mình từ năm lớp 11. Và có lẽ, nó đã bị bỏ lỡ mất rất nhiều những kỉ niệm đáng nhớ của nhóm bạn thân của năm học lớp 10.

Phạm Trang là đứa hiền lành, hơi ít nói một chút, học giỏi và hẳn là nó cũng có nhiều suy nghĩ, nhiều trăn trở trong lòng lắm. Cả mình và nó có thời gian học chung đội tuyển Văn với nhau, rồi lại cùng nhau tiến thân vào Sài Gòn đi học và cũng nuôi dưỡng ý định gắn bó với mảnh đất xa lạ này thêm vài năm hay vài chục năm nữa.

Nó lấy chồng, mình là đứa bạn đầu tiên được nó chia sẻ và hỏi han nhiều thứ. Mình cũng khuyên nó, 22 tuổi rồi, tìm được một người phù hợp thì cũng nên tính đến chuyện kết hôn đi thôi. Dù sao nó cũng đi làm một năm rồi, cũng học xong rồi, lại là thân con gái, kết hôn sớm một chút cũng chẳng sao.


Mi đám cưới, trong số những đứa bạn thân của hồi cấp 3, có mỗi mình tau đi, vì tổ chức ở trong TP. HCM. Chúc vợ chồng mi luôn ấm êm, hạnh phúc và sớm có tin vui để tau được lên chức nhé!


Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

Chỉ có Mẹ là tuyệt vời

Từ những ngày còn bé tới giờ, con vẫn luôn thần tượng Mẹ. Mẹ, một người phụ nữ can trường, bản lĩnh và một tay nuôi dựng gia đình. Mẹ là một người phụ tài giỏi và mạnh mẽ. Những bão giông cuộc đời có lẽ Mẹ đã từng trải qua hết cả rồi nên giờ đây mọi thứ, dù kinh khủng như thế nào ập đến thì Mẹ vẫn bình tĩnh và dễ dàng vượt qua.

Hôm qua, con lại gọi điện về xin tiền Mẹ. Sau cuộc điện thoại, con khóc. Con bất lực trước người ta, con thấy mình nhỏ bé quá. Con vẫn còn non nớt để người ta lừa mình. 22 tuổi rồi mà con vẫn chưa thể tự nuôi sống bản thân. Con yếu đuối quá phải không Mẹ.


Con vẫn nhớ câu nói của Mẹ “Vào đi làm, khi nào hết tiền thì cứ gọi về cho Mẹ nhé”, con đã từng nghĩ rằng sẽ cố gắng để Mẹ không phải gửi tiền cho nữa, ấy vậy mà…

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Hế nhô tháng 5

Tháng 5 rồi, hè đã chớm. Nắng, nóng, gió đã bắt đầu nhiều hơn. Tháng 5, tháng niềm vui của nhiều học trò, nhất là những em học sinh từ lớp 11 đổ xuống. Bởi hết tháng 5 cũng là lúc các em được nghỉ ngơi, được vui chơi, thư giãn sau một năm học căng thẳng. Còn với học sinh lớp 9 và lớp 12 thì phải tất bật lo ôn thi, nhất là các em lớp 12. Một kì thi THPT Quốc gia cực kì quan trọng và đầy áp lực diễn ra với những em 12.

Nhớ những ngày còn đi học, tháng 5 về, trường mình nóng bức, ve kêu râm ran, đến lớp chủ yếu được chơi vì khi này thường là đã thi xong cuối kì 2 rồi. Thầy cô bận lo chấm thi, tính điểm, xét học bạ…trên lớp chỉ toàn học sinh với nhau, tha hồ vui chơi nhảy múa. Đó quả là những tháng ngày đến trường tuyệt vời nhất.


Ở hiện tại, tháng năm về rồi, mình cũng khép lại quãng thời gian sinh viên rồi. Ra trường, hy vọng sẽ tìm được làm tốt, thu nhập ổn định, bớt nghĩ suy và yêu thương bản thân nhiều hơn. Vậy nhé, chào tháng 5!