Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

Xin cho tôi...

Thỉnh thoảng tôi mơ ước mình trở về cái thời 18 tuổi, nếu tốt hơn thì là những ngày đầu khi tôi đang còn là một cậu bé mới bước vào trường THPT. Những ngày ấy với bây giờ, chưa xa lắm đâu, chỉ mới chừng 5 năm thôi, vậy mà giờ đây tôi thấy mình khác xưa nhiều quá.
Đôi khi, người ta vẫn thường mơ mình trẻ lại để ít phải nghĩ suy, để vô tư mà sống. Tôi cũng thế, chỉ ngoài 20 tuổi mà tôi đã thấy dường như mọi đau khổ trong đời đã đến với mình rồi vậy. Có lúc tôi giật mình nhìn vào gương vì thấy tóc mình bạc đi nhiều quá. Cũng phải thôi, bởi nhiều đêm tôi luôn thao thức và không hề chợp mắt được.
Tôi chỉ mong sao kiếp sau tôi được làm cát bụi, được là một cơn gió hay là một chú chim. Đến cuộc đời này chỉ là để được lướt qua thôi. Hoặc, nếu là người, xin hãy cho tôi là một người không sâu sắc, cứ đơn giản mọi thứ cho dễ chịu, dễ sống. Mang nhiều ước mơ, khao khát, nhiều ưu điểm đôi khi cũng mệt mỏi và bất lực.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét