Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

Tạm biệt tháng 10

Những ngày này mình lười biếng và chẳng muốn làm gì. Ngay cả đến việc ăn uống cho điều độ và tự chăm sóc bản thân mình thật tốt thôi mà cũng không làm được.
Thỉnh thoảng khi trên đường chạy xe đi làm hay khi đi về mình lại suy nghĩ vu vơ. Mình hay tưởng tượng ra nhiều thứ, người ta nghĩ về chuyện vui, còn mình toàn nghĩ đến những chuyện buồn, dằn vặt, đau khổ. Mình mong cho khoảng thời gian này trôi qua thật nhanh để mình có thể ổn định được mọi thứ, kể cả công việc lẫn tình cảm.
Tự nhiên mình lại thèm một chuyến đi, mình thèm được trải nghiệm ở một vùng đất mới, được một mình la cà phố xá, ăn những thứ chưa bao giờ được ăn và mua sắm những gì mình thích. Nhưng có lẽ cái suy nghĩ này phải gác lại thêm một thời gian nữa. Thật ra trước giờ mình chưa bao giờ khao khát có một chuyến đi mãnh liệt như ở hiện tại. Có vẻ như mình đã làm gần xong mọi thứ (những điều cần làm và nên làm ở tuổi 22), đã tốt nghiệp, đã bắt đầu tự lo được cho bản thân, cũng đã từng có vài rắc rối trong đời, và mình chọn cách mỉm cười, không nghĩ suy thêm về một điều gì nữa.


Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Ngày của Mẹ!

“Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi. Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi. Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi”.

(Trịnh Công Sơn)

P/s: HAPPY WOMEN'S DAY 20 - 10


Nếu có kiếp sau, con vẫn nguyện làm đứa con bé bỏng, non nớt và nhiều vấp ngã. Con vẫn nguyện là con trai út của Mẹ!

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

Cho những gì đã qua

Người ta luôn nhớ về những cảm giác buồn bã, khổ đau do người khác gây ra cho mình, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ nhớ về những bất hạnh mình đã gây ra cho người khác. Ngay cả mình cũng vậy, mình cũng luôn tự hỏi không biết mình đã gây ra cho ai đau khổ chưa, mình đã bao giờ khiến những người yêu thương mình thấy thất vọng chưa. Còn khi nghĩ về người cũ, mình luôn nhớ về những gì đẹp nhất, đáng nhớ nhất. Trịnh Công Sơn từng nói: “Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên”, mình thấy thật đúng vậy. Mình nghĩ rằng, ở đời này, có những kỉ niệm dù muốn quên, dù muốn chôn vùi vào quá khứ nhưng sẽ chẳng bao giờ xóa nhòa được.

Ở hiện tại, mình tự thấy đã trưởng thành hơn, đã chín chắn hơn, đã sâu sắc hơn, và tất nhiên cũng từng trải hơn. Mình đi qua bao thương nhớ, đi qua bao khổ đau, mình cũng từng nếm trải không ít niềm vui, hạnh phúc, tự hào. Nhưng có lẽ, cái mình quý nhất và mong muốn rằng lúc nào cũng vẫn sẽ làm được như vậy, đó là mình luôn là mình. Hư hỏng, tuyệt vời, gục ngã hay gì gì đó thì mình vẫn luôn là mình. Là chính mình với những khát khao, mơ ước mà bấy lâu nay vẫn thường theo đuổi.

Những ngày này năm trước mình đang buồn bã và đau khổ vô cùng. Ngày hôm nay, ở lúc này, mình mỉm cười khi nghĩ về những gì đã qua. Thời gian trôi nhanh như một giấc mơ. Kỉ niệm dù cho có đáng nhớ hay là đáng quên thì cuối cùng cũng bị vết bụi của thời gian phù mờ, phải không?!


Mình luôn mong muốn rằng từ nay về sau, đến hết phần đời còn lại, mình lúc nào cũng có thể mỉm cười thật tươi và nhẹ nhàng như thế này. Ngày mà mình đã đi hết quãng đời sinh viên!

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Đối thoại

Hôm nay học trò hỏi mình 3 câu:

1. Có bao giờ thầy bị cả lớp xa lánh và không chơi cùng không. Con cảm thấy các bạn trong lớp không thích con.

2. Con đang thích một bạn nữ, nhưng bạn đó không thích con. Con không biết phải làm sao cả.
3. Có bao giờ thầy ghét ba mẹ mình không?


Bằng tuổi học trò (lớp 9), mình từng trải qua những băn khoăn, suy nghĩ như vậy. Mình giải thích rất nhiều cho cậu, chủ yếu để học trò thấy thoải mái tư tưởng để ôn tập tốt cho kì thi giữa kì sắp tới.

Ở câu 1, mình bảo thay vì mong muốn người khác trò chuyện, vui vẻ với mình, con hãy chủ động nói chuyện với các bạn. Chủ động hỏi bài, giảng bài để cả hai thân thiết hơn. Học trò vẫn băn khoăn và nói nhưng mọi người không thích con. Tại sao bạn kia học giỏi thì được mọi người công nhận, còn con thì mọi người chẳng bao giờ tuyên dương cả. Nghĩ lại chặng đường đi học, mình không thân thiết với quá nhiều người. Cấp 3 chỉ thân với 11 đứa, lên ĐH thì chỉ 4 đứa. Rồi mình mình bảo lại với học trò, đôi khi không cần quá nhiều bạn đâu con. Chỉ vài người, nhưng đủ thân thiết, có thể cùng khóc, cùng cười với nhau là được rồi.

Câu 2, giải thích, động viên đủ kiểu và chốt lại vẫn là khuyên cậu tập trung vào việc học. Vì dù sao năm nay cũng là năm cuối cấp và sắp đối mặt với kì thi vào 10. Cậu bảo ba mẹ con nói với con thế này nhiều lắm rồi. Ai cũng nói vậy, con ngán lắm. Mình hỏi lại thế con đã thể hiện tình cảm với bạn ấy chưa. Cậu bảo có chút chút, ngày nào đi học con cũng mua quà tặng bạn ấy. Mình nói luôn, con biết con gái thích một chàng trai thế nào không. Cậu lắc đầu. Con gái luôn thích một chàng trai như ba của cô ấy, vì người đó luôn lo lắng và chiều chuộng cô ấy, mình nói. Rồi hỏi tiếp thế đã bao giờ con mua quà hay thể hiện tình cảm với ba mẹ chưa. Cậu lắc đầu. Mình nói luôn: Với một người xa lạ, con chỉ có tình cảm đơn phương mà ngày nào con cũng mua quà tặng cô ấy, trong khi ba mẹ con là người sinh ra con, nuôi con, cho con đi học thì con chưa bao giờ nói một lời yêu thương. Con có cảm thấy mình là một chàng trai tốt? Cậu bé cúi đầu, không nói gì. Rồi mình nói tiếp, cô gái đó sẽ không chọn con bởi ngay cả với người thân của mình con còn không thể hiện tình cảm yêu thương và bày tỏ nó chân thành thì làm sao cô ấy tin được con sẽ là người cùng cô ấy đi qua mọi buồn vui trong cuộc sống, có thể bảo vệ và chở che cho cô ấy.

Câu hỏi thứ 3 cuả học trò giống như những suy nghĩ của mình ngày con đi học. Mình cũng từng thấy ghét cha mẹ mình lắm. Bởi lúc nào cũng so sánh mình với đứa A, đứa B, lúc nào cũng chê bai mà không một lần động viên, khen ngợi. Và khi ở tuổi của học trò mình, mình cũng chỉ biết giữ nó trong lòng, dù có ấm ức, không hài lòng nhưng chưa một lần chia sẻ suy nghĩ với cha mẹ. Mình khuyên cậu hãy chủ động trò chuyện và bày tỏ quan điểm với cha mẹ. Rằng con muốn trong tuần có một buổi không phải học thêm vì vừa học ở trường, vừa học ở nhà thầy cô con mệt lắm, không đủ sức chịu đựng. Rằng con muốn mỗi tối được ngủ sớm hơn một tiếng để sáng hôm sau có thể đi học đúng giờ. Rằng con muốn thi vào chuyên tin chứ không phải ngoại ngữ vì con đam mê tin học…Mình bảo hãy cứ thẳng thắn trao đổi với cha mẹ về những suy nghĩ và ước mơ của con, rồi cha mẹ sẽ không bao giờ so sánh hay áp đặt bất cứ một điều gì đó lên con nữa đâu.

Mình lớn đến thế này rồi nhưng vẫn chưa một lần ngồi đối thoại với cha mẹ về những ước mơ, về những suy nghĩ, mong muốn của bản thân. Có lẽ vì thế mà giữa niềm khao khát của mình với sự hy vọng của cha mẹ luôn bị chênh lệch với nhau.

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Một thời trong tim (Cổ tích một chuyện tình)

Gần đây mình có xem bộ phim “Cổ tích một chuyện tình” của Thái Lan. Nội dung phim không mới, vẫn là chuyện tình giữa hoàng tử và lọ lem, chỉ có điều chàng hoàng tử này là dân mafia mà thôi. Nhân vật phim Thái thì bao giờ cũng đẹp nhất rồi, từ nam đến nữ.

Ngoài các vấn đề xoay quanh tình yêu của một cô gái nghèo và hai chàng trai giàu có, dân xã hội đen nhiều tình tiết gay cấn, hấp dẫn thì cái đọng lại trong mình nhiều nhất là cái chết của một nhân vật vô danh. Nhân vật đó tên A Châu, là tay chân của Daniel và đã có vợ và một cậu con trai kháu khỉnh. Mỗi khi thấy A Châu xem clip mà vợ gửi qua mình thấy ấm áp và xúc động lắm lắm, clip về cậu con trai mà từ khi chào đời chưa được nhìn thấy mặt cha, chưa được gặp cha. Bao mong muốn, đợi chờ, hồi hộp, đợi giải quyết xong công việc rồi mới về thăm con, thăm vợ thì cái chết đến khiến chia lìa mọi thứ. Cảnh đấy hẳn là sẽ khiến người xem đau lòng lắm lắm. Cái chết đau đớn không phải ở thể xác mà đau đớn, dằn vặt tinh thần. Chưa một lần được ôm con trong tay, chưa một lần nhìn con trực tiếp ở ngoài. Bao giờ cũng thế, cái chết luôn làm người ta đau khổ. Và sẽ đau khổ gấp bội nếu ta còn nợ ai đó một điều gì mà chưa làm trọn vẹn.

Trần Bảo - Trần Minh - Daniel

Lại một lần nữa mình nhận ra rằng còn sống ở đời phút giây nào, còn được ở cạnh những người thân, bạn bè phút giây nào thì hãy quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho họ thật tận tình. Đừng để khi không còn cơ hội được làm nữa rồi mới thấy hối tiếc, đớn đau.


A Châu (cuối cùng bên phải) bị bắn chết khi chưa được con trai đầu lòng 1 tuổi