Hôm nay học trò hỏi mình 3 câu:
1. Có bao giờ thầy bị cả lớp xa lánh và không chơi cùng không. Con cảm thấy các bạn trong lớp không thích con.
2. Con đang thích một bạn nữ, nhưng bạn đó không thích con. Con không biết phải làm sao cả.
3. Có bao giờ thầy ghét ba mẹ mình không?
Bằng tuổi học trò (lớp 9), mình từng trải qua những băn khoăn, suy nghĩ như vậy. Mình giải thích rất nhiều cho cậu, chủ yếu để học trò thấy thoải mái tư tưởng để ôn tập tốt cho kì thi giữa kì sắp tới.
Ở câu 1, mình bảo thay vì mong muốn người khác trò chuyện, vui vẻ với mình, con hãy chủ động nói chuyện với các bạn. Chủ động hỏi bài, giảng bài để cả hai thân thiết hơn. Học trò vẫn băn khoăn và nói nhưng mọi người không thích con. Tại sao bạn kia học giỏi thì được mọi người công nhận, còn con thì mọi người chẳng bao giờ tuyên dương cả. Nghĩ lại chặng đường đi học, mình không thân thiết với quá nhiều người. Cấp 3 chỉ thân với 11 đứa, lên ĐH thì chỉ 4 đứa. Rồi mình mình bảo lại với học trò, đôi khi không cần quá nhiều bạn đâu con. Chỉ vài người, nhưng đủ thân thiết, có thể cùng khóc, cùng cười với nhau là được rồi.
Câu 2, giải thích, động viên đủ kiểu và chốt lại vẫn là khuyên cậu tập trung vào việc học. Vì dù sao năm nay cũng là năm cuối cấp và sắp đối mặt với kì thi vào 10. Cậu bảo ba mẹ con nói với con thế này nhiều lắm rồi. Ai cũng nói vậy, con ngán lắm. Mình hỏi lại thế con đã thể hiện tình cảm với bạn ấy chưa. Cậu bảo có chút chút, ngày nào đi học con cũng mua quà tặng bạn ấy. Mình nói luôn, con biết con gái thích một chàng trai thế nào không. Cậu lắc đầu. Con gái luôn thích một chàng trai như ba của cô ấy, vì người đó luôn lo lắng và chiều chuộng cô ấy, mình nói. Rồi hỏi tiếp thế đã bao giờ con mua quà hay thể hiện tình cảm với ba mẹ chưa. Cậu lắc đầu. Mình nói luôn: Với một người xa lạ, con chỉ có tình cảm đơn phương mà ngày nào con cũng mua quà tặng cô ấy, trong khi ba mẹ con là người sinh ra con, nuôi con, cho con đi học thì con chưa bao giờ nói một lời yêu thương. Con có cảm thấy mình là một chàng trai tốt? Cậu bé cúi đầu, không nói gì. Rồi mình nói tiếp, cô gái đó sẽ không chọn con bởi ngay cả với người thân của mình con còn không thể hiện tình cảm yêu thương và bày tỏ nó chân thành thì làm sao cô ấy tin được con sẽ là người cùng cô ấy đi qua mọi buồn vui trong cuộc sống, có thể bảo vệ và chở che cho cô ấy.
Câu hỏi thứ 3 cuả học trò giống như những suy nghĩ của mình ngày con đi học. Mình cũng từng thấy ghét cha mẹ mình lắm. Bởi lúc nào cũng so sánh mình với đứa A, đứa B, lúc nào cũng chê bai mà không một lần động viên, khen ngợi. Và khi ở tuổi của học trò mình, mình cũng chỉ biết giữ nó trong lòng, dù có ấm ức, không hài lòng nhưng chưa một lần chia sẻ suy nghĩ với cha mẹ. Mình khuyên cậu hãy chủ động trò chuyện và bày tỏ quan điểm với cha mẹ. Rằng con muốn trong tuần có một buổi không phải học thêm vì vừa học ở trường, vừa học ở nhà thầy cô con mệt lắm, không đủ sức chịu đựng. Rằng con muốn mỗi tối được ngủ sớm hơn một tiếng để sáng hôm sau có thể đi học đúng giờ. Rằng con muốn thi vào chuyên tin chứ không phải ngoại ngữ vì con đam mê tin học…Mình bảo hãy cứ thẳng thắn trao đổi với cha mẹ về những suy nghĩ và ước mơ của con, rồi cha mẹ sẽ không bao giờ so sánh hay áp đặt bất cứ một điều gì đó lên con nữa đâu.
Mình lớn đến thế này rồi nhưng vẫn chưa một lần ngồi đối thoại với cha mẹ về những ước mơ, về những suy nghĩ, mong muốn của bản thân. Có lẽ vì thế mà giữa niềm khao khát của mình với sự hy vọng của cha mẹ luôn bị chênh lệch với nhau.