Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

Tạm biệt tháng 10

Những ngày này mình lười biếng và chẳng muốn làm gì. Ngay cả đến việc ăn uống cho điều độ và tự chăm sóc bản thân mình thật tốt thôi mà cũng không làm được.
Thỉnh thoảng khi trên đường chạy xe đi làm hay khi đi về mình lại suy nghĩ vu vơ. Mình hay tưởng tượng ra nhiều thứ, người ta nghĩ về chuyện vui, còn mình toàn nghĩ đến những chuyện buồn, dằn vặt, đau khổ. Mình mong cho khoảng thời gian này trôi qua thật nhanh để mình có thể ổn định được mọi thứ, kể cả công việc lẫn tình cảm.
Tự nhiên mình lại thèm một chuyến đi, mình thèm được trải nghiệm ở một vùng đất mới, được một mình la cà phố xá, ăn những thứ chưa bao giờ được ăn và mua sắm những gì mình thích. Nhưng có lẽ cái suy nghĩ này phải gác lại thêm một thời gian nữa. Thật ra trước giờ mình chưa bao giờ khao khát có một chuyến đi mãnh liệt như ở hiện tại. Có vẻ như mình đã làm gần xong mọi thứ (những điều cần làm và nên làm ở tuổi 22), đã tốt nghiệp, đã bắt đầu tự lo được cho bản thân, cũng đã từng có vài rắc rối trong đời, và mình chọn cách mỉm cười, không nghĩ suy thêm về một điều gì nữa.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét