Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

Cho những gì đã qua

Người ta luôn nhớ về những cảm giác buồn bã, khổ đau do người khác gây ra cho mình, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ nhớ về những bất hạnh mình đã gây ra cho người khác. Ngay cả mình cũng vậy, mình cũng luôn tự hỏi không biết mình đã gây ra cho ai đau khổ chưa, mình đã bao giờ khiến những người yêu thương mình thấy thất vọng chưa. Còn khi nghĩ về người cũ, mình luôn nhớ về những gì đẹp nhất, đáng nhớ nhất. Trịnh Công Sơn từng nói: “Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên”, mình thấy thật đúng vậy. Mình nghĩ rằng, ở đời này, có những kỉ niệm dù muốn quên, dù muốn chôn vùi vào quá khứ nhưng sẽ chẳng bao giờ xóa nhòa được.

Ở hiện tại, mình tự thấy đã trưởng thành hơn, đã chín chắn hơn, đã sâu sắc hơn, và tất nhiên cũng từng trải hơn. Mình đi qua bao thương nhớ, đi qua bao khổ đau, mình cũng từng nếm trải không ít niềm vui, hạnh phúc, tự hào. Nhưng có lẽ, cái mình quý nhất và mong muốn rằng lúc nào cũng vẫn sẽ làm được như vậy, đó là mình luôn là mình. Hư hỏng, tuyệt vời, gục ngã hay gì gì đó thì mình vẫn luôn là mình. Là chính mình với những khát khao, mơ ước mà bấy lâu nay vẫn thường theo đuổi.

Những ngày này năm trước mình đang buồn bã và đau khổ vô cùng. Ngày hôm nay, ở lúc này, mình mỉm cười khi nghĩ về những gì đã qua. Thời gian trôi nhanh như một giấc mơ. Kỉ niệm dù cho có đáng nhớ hay là đáng quên thì cuối cùng cũng bị vết bụi của thời gian phù mờ, phải không?!


Mình luôn mong muốn rằng từ nay về sau, đến hết phần đời còn lại, mình lúc nào cũng có thể mỉm cười thật tươi và nhẹ nhàng như thế này. Ngày mà mình đã đi hết quãng đời sinh viên!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét