Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Nói thêm một chút về tình yêu...

Có 2 người đi qua đời mình và để lại nhiều thương nhớ. Đó là 2 mối tình mình đã từng trải qua ở năm 18 và 21 tuổi. Giờ, sau gần 5 năm cho mối tình đầu và hơn 1 năm cho mối tình kế tiếp, thỉnh thoảng mình vẫn suy nghĩ về họ. Có lẽ mình là kẻ lụy tình, khó để quên đi bóng hình người cũ. Và những người thuộc tuýp người như mình thường sẽ rất khổ đau. Bởi bạn biết rồi đấy, khi yêu thương một ai, chúng ta cũng đều mong muốn được ở bên cạnh họ cả. Nếu không thể cùng nắm tay nhau đi tiếp đoạn đường thì phía trước, dù con đường có đẹp đến bao nhiêu, có bằng phẳng thế nào thì cũng trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Nhưng may, đến hiện tại, mình vẫn luôn làm chủ được cảm xúc, vẫn cố gắng dùng lí trí để chi phối đến tình cảm. Thế nên mình học được cách phải chấp nhận, phải buông bỏ khi người kia đã không còn thuộc về mình.


Thật may là mình không hận thù hay căm ghét bất kì ai. Gặp lại người cũ ở một nơi nào đó, mình vẫn có thể nhoẻn một nụ cười rất tươi, rất hiền. Nụ cười ấy bình yên và hiền dịu hơn cả khi mình và người ấy nắm tay nhau dạo bước khi thành phố đã bắt đầu lên đèn. Tự nhủ lòng “Hạnh phúc là một cái chăn, và người này ấm thì người kia phải lạnh”, thế nên nếu cô đơn ở kiếp này, mình cũng chẳng đơn đau gì nhiều đâu. Điều mình mong muốn nhất vẫn là sự bình yên, cả trong tâm hồn và cuộc sống hiện tại.
Mai này, nếu có thể còn yêu ai một lần nữa, mình nguyện vẫn điên dại và hết mình như lần đầu tiên. Với mình thì không có tình đầu hay tình cuối, chỉ có trái tim luôn sẵn sàng đập vì nhịp đập của tình yêu mà thôi. Còn không, trọn kiếp này mình cô đơn, mình vẫn chấp nhận điều đó. Vì từ rất lâu rồi mình đã học được cách tự yêu thương lấy chính bản thân mình, tự kiếm tiền và dần dần thực hiện những đam mê còn dang dở...

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

Những ngày đầu năm

Mình bắt đầu lên xe tối mùng 4 Tết, và ngỡ rằng đến sáng mùng 6 mới tới nơi. Ai ngờ xe chạy vèo vèo, cứ lúc nào mình mở mắt nhìn ra cửa sổ là lại thấy ở một nơi xa tít. Thế là vào đến vũng Tàu lúc 2g sáng. Mua vé về TP. HCM cho kịp trưa đi làm nhưng không có, đành ngồi đợi tới 5h mới mua được vé xe. Nằm ngủ gật gù trên xe đến Bến xe Miền Đông và đi xe ôm về phòng trọ. Buổi trưa đang ăn vội để tắm rửa, đi làm thì được biết chiều được nghỉ. Thế là thở phào và nằm ngủ một mạch.

Lô tô đê mấy má =))
Đi làm thì Sếp chưa sang, vì thế văn phòng tự do, ồn ào lắm. Sáng vào chấm công rồi ngồi tám đủ thứ chuyện, nghe nhạc, chơi lô tô cho đến hết ngày rồi lại chấm công ra về.

Thế rồi hết những ngày đầu năm được vui chơi, tự do, thoải mái và “trốn việc” đi ăn, đi hát. Cuối tuần trước Sếp đã đáp cánh xuống Việt Nam và sáng hôm sau tất cả mọi người đều có quà, lại còn được ăn mấy món bánh của “Tung Của”.

Quà của mình là một chú cún ^^
Giờ là lúc tập trung làm việc, và mong rằng sẽ được gắn bó với công việc này thật dài. Bởi mọi thứ ở đây với mình đều rất tốt, từ thu nhập cho tới các mối quan hệ đồng nghiệp, giờ giấc làm việc.

Có bữa nọ hẹn hò được Quỳnh Giang với Lê Hồng gặp nhau, cùng ra phố đi bộ đi dạo, vào Bitexco ăn tối, uống nước và uống trà ở Partea.

Quỳnh Giang, Lê Hồng, Mình
Có vẻ như cuộc sống của mình dạo này nhẹ nhàng và thoải mái, mình còn thích đi xem một bộ phim nữa nhưng chưa có bạn đi cùng và cũng chưa có dịp nghỉ để đi. Cả tuần, chỉ được nghỉ có mỗi chiều chủ nhật, vì thế vừa muốn ngủ, vừa muốn xem phim, lại cũng vừa muốn đi đâu đó để đầu óc thoải mái, không bị căng thẳng. Và đây mới chính là cuộc sống mà bấy lâu nay mình theo đuổi, mong chờ.


Đang ở những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp nhất, vậy nên tôi ơi hãy cố mà sống cho ý nghĩa, chơi hết mình và cũng phải học hỏi thêm nhiều điều để sau này trưởng thành, chín chắn hơn. Mình cũng bắt đầu tiết kiệm để có thể thực hiện thêm vài mong muốn cá nhân.

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Những con đường quen mà lạ…

Tết, gặp lại vài đứa bạn thân hồi cấp 3, thật may, chúng nó đều như mình cả, không khác chút nào. Có chăng chỉ là trông béo và xinh hơn chút mà thôi, chứ tính cách thì vẫn y như ngày xưa ấy. Nhóm mình chơi thân hồi cấp 3, giờ đã có vài đứa lấy chồng, có còn, còn lại vài đứa thì mới học xong, đang tất bật kiếm tìm công việc. Gặp lại nhau, đứa nào cũng mừng rỡ vì “thật may là bọn mình vẫn còn quý nhau như ngày ấy”.


Đi qua những con đường dẫn sang nhà bạn, nhìn thấy mọi thứ đã đổi thay, nhà mọc lên nhiều hơn, đường cũng đẹp lên hẳn. Quãng đường tự nhiên thấy xa vời vợi, ấy thế mà ngày trước cứ bữa nào được nghỉ học là nấy đứa lại rủ nhau đạp xe sang nhà nhau chơi. Nghĩ lại thấy thật kinh hoàng, không biết ngày xưa ăn gì mà khỏe thế. Có lẽ ngày ấy vì ham vui mà quên hết đi mọi thứ, chứ giờ bảo đạp xe một đoạn là đã ngán ngẩm lắm rồi. Tự nhiên thấy quãng đường đi vừa quen mà lại lạ. Quen vì trước thỉnh thoảng vẫn đi qua, nhớ như in cảnh vật. Lạ vì 4 – 5 năm rồi, mọi thứ giờ đã đổi thay.

Phạm Trang lấy chồng, giờ vui tính và tươi tỉnh hẳn. Dung b thì đã có người yêu, nhưng có lẽ với mi thì năm vừa qua là năm buồn nhất phải không?! Nhìn đôi mắt mẹ mi buồn, giọng nói run run và cảm ơn bọn tau mà tau chỉ muốn chạy lại ôm bác một cái. Nhưng rồi lại sợ vỡ òa mà khóc thì lại không hay. Dung a thì vẫn vậy, vô tư, béo và vẫn “ế”, Lê thì đang lo lắng cho công việc vì cũng mới ra trường. Còn tau, chỉ lo đến khi bọn bay lấy chồng hết thì Tết chẳng còn ai xuống nhà chơi nữa…