Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Những con đường quen mà lạ…

Tết, gặp lại vài đứa bạn thân hồi cấp 3, thật may, chúng nó đều như mình cả, không khác chút nào. Có chăng chỉ là trông béo và xinh hơn chút mà thôi, chứ tính cách thì vẫn y như ngày xưa ấy. Nhóm mình chơi thân hồi cấp 3, giờ đã có vài đứa lấy chồng, có còn, còn lại vài đứa thì mới học xong, đang tất bật kiếm tìm công việc. Gặp lại nhau, đứa nào cũng mừng rỡ vì “thật may là bọn mình vẫn còn quý nhau như ngày ấy”.


Đi qua những con đường dẫn sang nhà bạn, nhìn thấy mọi thứ đã đổi thay, nhà mọc lên nhiều hơn, đường cũng đẹp lên hẳn. Quãng đường tự nhiên thấy xa vời vợi, ấy thế mà ngày trước cứ bữa nào được nghỉ học là nấy đứa lại rủ nhau đạp xe sang nhà nhau chơi. Nghĩ lại thấy thật kinh hoàng, không biết ngày xưa ăn gì mà khỏe thế. Có lẽ ngày ấy vì ham vui mà quên hết đi mọi thứ, chứ giờ bảo đạp xe một đoạn là đã ngán ngẩm lắm rồi. Tự nhiên thấy quãng đường đi vừa quen mà lại lạ. Quen vì trước thỉnh thoảng vẫn đi qua, nhớ như in cảnh vật. Lạ vì 4 – 5 năm rồi, mọi thứ giờ đã đổi thay.

Phạm Trang lấy chồng, giờ vui tính và tươi tỉnh hẳn. Dung b thì đã có người yêu, nhưng có lẽ với mi thì năm vừa qua là năm buồn nhất phải không?! Nhìn đôi mắt mẹ mi buồn, giọng nói run run và cảm ơn bọn tau mà tau chỉ muốn chạy lại ôm bác một cái. Nhưng rồi lại sợ vỡ òa mà khóc thì lại không hay. Dung a thì vẫn vậy, vô tư, béo và vẫn “ế”, Lê thì đang lo lắng cho công việc vì cũng mới ra trường. Còn tau, chỉ lo đến khi bọn bay lấy chồng hết thì Tết chẳng còn ai xuống nhà chơi nữa…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét