Có 2 người đi qua đời mình và để lại nhiều thương nhớ. Đó là 2 mối tình mình đã từng trải qua ở năm 18 và 21 tuổi. Giờ, sau gần 5 năm cho mối tình đầu và hơn 1 năm cho mối tình kế tiếp, thỉnh thoảng mình vẫn suy nghĩ về họ. Có lẽ mình là kẻ lụy tình, khó để quên đi bóng hình người cũ. Và những người thuộc tuýp người như mình thường sẽ rất khổ đau. Bởi bạn biết rồi đấy, khi yêu thương một ai, chúng ta cũng đều mong muốn được ở bên cạnh họ cả. Nếu không thể cùng nắm tay nhau đi tiếp đoạn đường thì phía trước, dù con đường có đẹp đến bao nhiêu, có bằng phẳng thế nào thì cũng trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Nhưng may, đến hiện tại, mình vẫn luôn làm chủ được cảm xúc, vẫn cố gắng dùng lí trí để chi phối đến tình cảm. Thế nên mình học được cách phải chấp nhận, phải buông bỏ khi người kia đã không còn thuộc về mình.
Thật may là mình không hận thù hay căm ghét bất kì ai. Gặp lại người cũ ở một nơi nào đó, mình vẫn có thể nhoẻn một nụ cười rất tươi, rất hiền. Nụ cười ấy bình yên và hiền dịu hơn cả khi mình và người ấy nắm tay nhau dạo bước khi thành phố đã bắt đầu lên đèn. Tự nhủ lòng “Hạnh phúc là một cái chăn, và người này ấm thì người kia phải lạnh”, thế nên nếu cô đơn ở kiếp này, mình cũng chẳng đơn đau gì nhiều đâu. Điều mình mong muốn nhất vẫn là sự bình yên, cả trong tâm hồn và cuộc sống hiện tại.
Mai này, nếu có thể còn yêu ai một lần nữa, mình nguyện vẫn điên dại và hết mình như lần đầu tiên. Với mình thì không có tình đầu hay tình cuối, chỉ có trái tim luôn sẵn sàng đập vì nhịp đập của tình yêu mà thôi. Còn không, trọn kiếp này mình cô đơn, mình vẫn chấp nhận điều đó. Vì từ rất lâu rồi mình đã học được cách tự yêu thương lấy chính bản thân mình, tự kiếm tiền và dần dần thực hiện những đam mê còn dang dở...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét