Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Viết cho ngày nắng tháng 3

Dạo này Sài Gòn nắng quá, mình dẫu không thích mùa đông nhưng cũng không hẳn là thích cái nắng. Mình chỉ sợ mùa đông thôi, chứ thực ra mình cũng yêu nó nhiều lắm. Thời gian Tết ở nhà, đã thấm nhuần cái lạnh của miền Bắc. Cơ mà mới được vài hôm lại thấy nhớ tiết trời Sài Gòn.

Tháng 3 về, Sài Gòn trời hửng nắng. Nắng lắm. Sự thật là thế. Mấy ngày nay mình bị đau đầu. đau dã man luôn. Mình rất ít khi bị như thế. Ốm thì cũng phải chọn thời điểm mà ốm chứ. Bây giờ cũng không phải là rảnh rỗi lắm. Mặc dù mình suốt ngày nằm chềnh ềnh ra, online chán rồi nằm nghĩ vơ nghĩ vẩn. Nghĩ nhiều quá có khi 25 tuổi tóc đã bạc mất rồi. 

Cái này chụp hồi năm nhất, đi Dinh Độc Lập ^^ Thời kì béo tốt :)

Dạo này công nhận là ít lên blog quá. Ngày trước hầu như ngày nào cũng lên, chăm chút từng tí một, nào là viết bài, nào là chỉnh sửa ảnh…Còn bây giờ thì ít hơn. Cơ mà vẫn yêu mày lắm blog ạ. Bởi vì rất ít người biết blog của mình. Vì thế trên này mình có thể iết thoải mái, tâm sự những điều mình suy nghĩ mà chẳng sợ một ai biết cả.

Thỉnh thoảng mình có dạo qua một vài blog. Công nhận người ta viết blog hay lắm. Có thể xuất bản thành sách cũng nên. Còn mình thì đơn giản hơn. Một phần là viết cho thỏa niềm đam mê, và một phần là viết để cho vơi nhẹ lòng. Mà mình viết kể cũng….hay còn gì…Haha. Cái này là tự mình an ủi mình.

Cái này đi biển Cần Giờ, hè năm rồi

Nhiều khi mình muốn viết, viết nhiều lắm. Cảm xúc có đấy, nhưng mở máy lên thì lại chẳng biết phải viết gì. Mà mình thì chỉ viết tản mạn được thôi, chứ không viết truyện hay thơ được. Khổ thế đấy. Tản mạn thì người ta đọc xong rồi quên luôn chứ nhớ làm gì!

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Viết cho thành phố tôi yêu

Tôi không sinh ra ở Sài Gòn, và cũng chưa gắn bó lâu với Sài Gòn. Tốt nghiệp cấp 3, tôi vào Sài Gòn thi đại học. Lý do đơn giản mà tôi chọn Sài Gòn để học tập chứ không chọn Hà Nội là bởi vì tôi xác định sau này sẽ làm việc trong này, và hơn hết là tôi muốn chạy trốn khỏi cái lạnh của mùa đông miền Bắc. Nghe thật buồn cười và hơi trẻ con một chút, nhưng ở cái tuổi của tôi thì chỉ suy nghĩ những gì gần gũi và thiết thực như vậy đó.

Ngày tôi làm hồ sơ thi đại học, bố mẹ khuyên tôi nên suy nghĩ cho kỹ, vì nếu vào Sài Gòn thì một năm cùng lắm tôi cũng chỉ về nhà được có hai dịp, đó là nghỉ hè và tết. Thế nhưng với quyết tâm của một chàng trai 18 tuổi, tôi vẫn giữ nguyên cái ý định ban đầu. Sài Gòn sẽ là mảnh đất tôi gắn bó suốt quãng thời gian còn lại, sẽ là nơi tôi học tập, làm việc và xa hơn là xây dựng gia đình.

Tôi đến với Sài Gòn vào một ngày đầy nắng của tháng 7, lần đầu tiên tôi đi xa đến vậy, qua 1.753km. Và cũng là lần đầu tiên tôi thấy mình nhỏ bé biết bao giữa chốn Sài Gòn hoa lệ này. Với tôi Sài Gòn khi đó xa lạ và khác biệt lắm, chốn phồn hoa đô thị này có những con đường đầy xe cộ, những ngôi nhà cao chót vót và san sát bên nhau. Quê tôi, nơi tôi gắn bó suốt 18 năm qua chỉ có đồng ruộng, sông nước và những mái nhà ngói đỏ tươi. Nhưng rồi tôi cũng tìm được điểm chung giữa Sài Gòn và quê mình, đó chính là những bóng cây cổ thụ. Sài Gòn cũng nhiều cây như quê tôi vậy, chỉ có điều khác là ở Sài Gòn những hàng cây mọc lên ngay hàng thẳng lối hơn, và cũng cũng nhờ những hàng cây ấy mà tôi thấy Sài Gòn thân thiết hơn.


Rồi chẳng biết từ khi nào, Sài Gòn đã trở nên thân thuộc và gần gũi. Tôi yêu cái nắng vàng mà nhẹ dịu của thành phố vào buổi trưa hè, yêu những cơn mưa bất chợt đến rồi cũng lặng lẽ ra đi. Tôi yêu những hàng cây thẳng lối, yêu cái vàng rực của những tán lá khi thu về. Tôi yêu những con phố nhỏ, yêu những vỉa hè, yêu những bồn hoa giữa lòng thành phố… Tôi yêu, và đã khắc ghi những gì của Sài Gòn vào sâu trong tâm trí của mình. Tôi yêu Sài Gòn của những buổi sớm mai, yêu những cơn gió khe khẽ thổi. Yêu cái tiết trời dịu nhẹ khi Sài Gòn chuyển dạ vào thu. Tôi yêu những đêm Sài Gòn tĩnh lặng, yêu tiếng rao của những người bán bánh giò, bánh tiêu ngoài phố. Tôi thích ngắm những con phố Sài Gòn vào một buổi chiều mưa. Thích được sà vào những quán cóc ven đường và nhấm nháp những ly nước mát lạnh, thích ăn món bánh tráng trộn của Sài Gòn mà quê tôi không có. Tôi thích cả cái cảm giác tụ tập bạn bè ở công viên.

Với tôi, giờ đây Sài Gòn là một xứ sở thần kỳ. Tuy không phải là mảnh đất tôi sinh ra, với bao kỷ niệm của tuổi thơ, nhưng trong lòng tôi lại dành riêng cho Sài Gòn một tình yêu thật lạ, để tôi luôn nâng niu, cất giữ vào một góc nhỏ của trái tim mình.

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Mẹ!

Tháng 3 lại về, nắng đã bắt đầu xuất hiện, gió khe khẽ thổi và cái lạnh đã giảm đi rất nhiều. Tháng 3, hoa gạo bắt đầu nở. Những bông hoa đỏ chót điểm trên những cành thô ráp, xù xì. Bầy chim cũng kéo về nhiều hơn.

Tháng 3, tháng có ngày kỷ niệm dành cho phái đẹp, đó là ngày 8-3 (Ngày Quốc tế phụ nữ). Trên khắp các nẻo đường, người ta bày bán những món quà lưu niệm, những bông hoa ngát hương để những người đàn ông - được xem là phái mạnh - mua tặng những người phụ nữ yêu thương của mình. Năm nào cũng thế, cứ đến ngày này là tôi lại chúc mừng Mẹ, cảm ơn Mẹ vì đã cho tôi cuộc đời này. Và sau đó là nhắn tin chúc mừng những người phụ nữ tôi yêu quý.

Tôi đi học xa nhà đã hai năm. Và cũng là chừng đó thời gian tôi không được bên cạnh Mẹ, không được thì thầm với Mẹ mỗi tối, không được ăn những món Mẹ nấu. Và cũng đã hai mùa 8-3 tôi không được cùng bố vào bếp nấu những món ăn Mẹ thích, không được cùng bố dọn dẹp nhà cửa để tạo cho Mẹ sự bất ngờ. Đã hai mùa 8-3 tôi chỉ biết gọi điện về nói lời chúc mừng Mẹ. Nhưng những lời chúc của tôi gửi tới Mẹ thường ngắn và vụng về lắm. Tôi biết là Mẹ hiểu tôi và Mẹ cũng biết tình cảm tôi dành cho Mẹ nhiều như thế nào. Nhưng tôi vẫn muốn làm được một điều gì đó cho Mẹ nhiều hơn.

Mẹ tôi - người phụ nữ tảo tần và bản lĩnh. Dẫu cuộc đời Mẹ có muôn vàn những khó khăn và thậm chí là bão tố, nhưng Mẹ vẫn vượt qua, vẫn chống chọi được. Bố tôi hiền lành, trầm tính, mọi việc trong gia đình đều một tay Mẹ gánh vác. Hầu hết những công việc lớn trong gia đình đều do Mẹ tôi chủ động quyết định. Cuộc đời Mẹ vất vả, cực khổ là thế nhưng chưa bao giờ tôi thấy Mẹ khóc. Nói chính xác thì Mẹ đã từng khóc, nhưng đó là ngày chị hai tôi đi lấy chồng. Ngày chị hai lấy chồng, Mẹ không khóc trước mặt chị, vì Mẹ sợ chị sẽ yếu lòng. Nhưng rồi khi chị về nhà chồng, Mẹ đã khóc rất nhiều. Mẹ thương cho đứa con gái bé bỏng của mình, Mẹ lo lắng không biết chị có gánh vác nổi công việc của nhà chồng không. Và Mẹ hy vọng cuộc đời chị sẽ không giống như những gì Mẹ đã từng trải qua.

Ngày tôi đi thi đại học, rồi thậm chí là ngày tôi nhập học, tiễn tôi đi, Mẹ vẫn cười. Còn tôi thì khóc. Khóc vì xa nhà, một năm chỉ về quê được một lần. Tôi biết Mẹ sẽ rất nhớ tôi và Mẹ cũng đang khóc trong lòng. Dịp Tết vừa rồi, tôi về nhà nghỉ gần một tháng. Tôi thấy mái tóc Mẹ đã bạc đi nhiều, đôi mắt đã điểm những vết chân chim, bàn tay Mẹ đã xuất hiện những nếp nhăn của tuổi già. Tôi thấy thương Mẹ lắm. Khi tôi lên xe để trở lại trường học, Mẹ  khóc. Có lẽ bấy lâu nay Mẹ đã dồn nén cảm xúc của mình, để rồi hôm nay vỡ òa trong khoảnh khắc ấy. Nhưng rồi Mẹ nhanh chóng quay mặt đi. Bao giờ cũng thế, Mẹ luôn che giấu cảm xúc của mình với người khác, đơn giản vì Mẹ không muốn tôi phải buồn lòng.

Hôm nay, khi tháng 3 đã về trên khắp nẻo, người người đang chuẩn bị mua quà tặng Mẹ, tặng chị, tặng bạn gái, thì tôi ngồi trong phòng trọ viết riêng cho Mẹ những dòng cảm xúc này. Vậy là lại thêm một ngày 8-3 nữa tôi không được ôm Mẹ, không được hôn má của Mẹ. Nhưng chắc chắn tôi sẽ gọi điện cho Mẹ. Tôi muốn nói với Mẹ: “Mẹ à, con yêu Mẹ rất nhiều!".