Tôi không sinh ra ở Sài Gòn và cũng chẳng
may mắn được lớn lên tại mảnh đất hoa lệ này. Tôi chỉ như một kẻ “ở nhờ” giữa
Sài Gòn đất chật, người đông.
Tôi đến với Sài Gòn vào một ngày tháng 6
đầy nắng và gió. Đó cũng là lần đầu tiên tôi được đi xa đến vậy. Tôi choáng ngợp
trước những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát nhau, thậm chí tôi còn chẳng dám
sang đường giữa dòng xe chạy nối đuôi nhau và khó mà tìm ra một kẽ hở…
Hai năm tôi ở trọ Sài Gòn, chỉ là một kẻ
ở trọ chứ đâu được may mắn là người “Xì phố”, thế nhưng tôi vẫn thấy yêu, thấy
nhớ Sài Gòn tới lạ thường trong những chuyến về quê dài ngày. Tôi vẫn nhớ như
in cái cảm giác bỡ ngỡ, lạc lõng khi một mình đặt chân tới nơi đây. Và trong
tôi vẫn còn cái cảm giác cô đơn khi một mình ngồi trong góc tối phòng trọ, nhớ
về gia đình, bạn bè, những kỉ niệm ở chốn thôn quê.
Người ta thường bảo Sài Gòn đông người
nhưng lại thiếu tình cảm. Tôi thấy đâu phải vậy. Chỉ là do chúng ta quá vô tâm
chứ Sài Gòn bao giờ chẳng ấm áp.
Sài Gòn ấm áp vào những buổi sáng mùa
thu với tiết trời thật dễ chịu. Nó không hẳn là lạnh như miền Bắc, nhưng cũng
không còn là cái oi bức dễ khiến người ta bực mình. Sài Gòn khi đó đằm thắm, lặng
lẽ, mang một chút đượm buồn của một cô gái đẹp khiến người ta rất dễ nao lòng.
Sài Gòn ấm áp vào một buổi chiều mưa,
tôi đang loay hoay tìm một nơi để trú, bỗng được một người tốt bụng cho đi nhờ
xe. “Sài Gòn mùa này hay mưa bất chợt lắm, lúc nào cũng phải có cây dù bên cạnh
để đề phòng”. Đấy! Người Sài Gòn bao giờ chẳng tốt bụng và tình cảm với những
người xung quanh.
Sài Gòn luôn vội vã, nhưng Sài Gòn chưa
bao giờ vô tâm. Sài Gòn đông người, nhưng không vì thế mà không có những khoảnh
khắc lặng yên để lắng nghe lòng mình. Tôi thích Sài Gòn vào những buổi ban đêm,
nằm lặng yên trong căn phòng trống để lắng nghe nhịp thở của thời gian.
Đưa ánh mắt nhìn qua khe cửa sổ để thấy
ánh trăng vàng và những ngôi sao nhấp nháy. Sài gòn vẫn lãng mạn, vẫn còn đậm
chất quê, chứ Sài Gòn đâu phải chỉ có vội vã và ồn ào. Tôi còn thích nghe tiếng
rao của những người bán bánh bò, bánh tiêu. Những tiếng rao ấy vang vọng vào
màn đêm tịch mịch, nhưng lại lắng đọng vào tâm hồn người nghe một cách lạ kì.
Những ngày này ở Sài Gòn, người ta thấy
thật nóng nực và khó chịu biết bao. Quả là thời tiết Sài Gòn có phần hơi khó chịu
vào những trưa hè. Nhưng tôi bỗng thấy lòng mình mát lạnh bởi những cơn gió của
tình thương, của tình người. Đó là những ly trà đá miễn phí dành cho người đi
đường vô tình không mang theo nước uống. Hay là những xuất cơm trị giá 5000 đồng
cho những người nghèo khổ.
Sài Gòn náo nhiệt, đông vui, nhưng đâu
phải là vô tâm, hời hợt. Chỉ cần để ý một chút thôi, bạn sẽ thấy Sài Gòn thật
tình cảm và ấm áp.
Sài Gòn ấm áp trong cả trái tim người đến
và cả trái tim người đi. Như tôi, một kẻ từ nơi xa lạ lần đầu tiên đặt chân tới
Sài Gòn đã thấy thầm yêu trộm nhớ Sài Gòn biết bao. Tôi không thể dang rộng
trái tim mình để ôm Sài Gòn cho thỏa nỗi nhớ trong mỗi chuyến đi xa, nhưng Sài Gòn luôn dang rộng vòng tay và
sẵn sàng ôm tôi vào lòng mình như đất mẹ đón một đứa con bé bỏng trở về.
Sài Gòn đông người, nhưng nếu tính ra
thì người gốc Sài Gòn sẽ chẳng là bao nhiêu. Mảnh đất Sài Gòn xưa nay vẫn bao
dung để chứa trọn những đứa con từ phương xa tới. Và có lẽ, vì Sài Gòn là nơi hội
tụ những người không cùng quê, cho nên người ta mới bảo Sài Gòn là vô tâm, là lạnh
lẽo.
Người ta đến Sài Gòn rồi đi như một cơn
mưa mùa hạ, ồn ào lúc đến, nhưng lại lặng lẽ lúc đi. Còn tôi, trong tôi có một
Sài Gòn thầm lặng nhưng nồng cháy bởi sự khát khao của tình yêu và nỗi nhớ.
Có muôn vàn nơi để ta đặt chân đến, nhất
là ở cái thời trai trẻ đầy khát vọng và hoài bão như tôi. Nhưng sẽ chỉ có một
nơi để ta chọn làm nơi dừng chân mãi mãi.
Và tôi đã chọn Sài Gòn, bởi luôn có một
Sài Gòn ấm áp trong tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét