Đã lâu rồi chưa ghé qua cái blog yêu quí này. Không phải vì chán, không phải vì thiếu cảm xúc, cũng không phải là không có thời gian. Mà chẳng hiểu tại sao cứ mỗi lần tắt máy đi ngủ thì cảm xúc nó lại mới bắt đều dâng trào. Nhiều đêm nằm “quằn quại” tới 2 – 3h sáng cũng chẳng ngủ được, nhưng lại ngại mở máy. Hờ hờ. Dạo này tự thấy mình lười quá, quá lười luôn. Lười tất cả mọi việc, và nhất là việc học.
Chao ôi, cái tháng 5 của mình nó mới kin lịch làm sao. Biết bao nhiêu là công việc, là dự án, tùm lum các thứ. Mọi thứ dồn hết vào tháng 5 và đổ ập lên đầu mình, may mà mình vẫn “bơi” được, dù rằng không xuất sắc lắm. Nhưng vẫn chưa thấy đuối sức.
Tháng 5, tháng của màu vàng của nắng, màu đỏ của hoa phượng. Tháng của những chú ve kêu suốt những trưa hè. Tháng 5 gắn liền với các tuổi học trò ngây ngô mà đáng yêu vô cùng.
![]() |
| Đội tuyển HSG Tỉnh môn Ngữ Văn 2012 |
Ngày xưa, những ngày tháng 5 đối với mình là một điều tuyệt vời nhất. Có lẽ là tuyệt vời sau những ngày nghỉ Tết Nguyên Đán. Bởi vì thán 5 về là lúc mình thôi phải học bài cũ, chép bài tập. Phải dùng từ “chép”, bởi ngày xưa học khối C, khối A chả biết tí già cả, không chép trong sách giải thì cũng chép của bạn. Quả là sự thất bại của nền giáo dục. Haha.
Nhưng nói thế chứ tháng 5 với mình là những kỉ niệm vui với mấy đứa bạn thân ở quê và ở lớp. Nhớ những buổi học cuối cùng của những ngày tháng 5 thật đấy. Giáo viên đâu có lên lớp, vì bận phê sổ liên lạc, sổ điểm…chỉ có tụi học sinh là chí chóe trên lớp. Vô tư cười, rồi cũng vô tư khóc.
![]() |
| Đội tuyển HSG Tỉnh môn Địa Lý 2011 |
Cười bởi thấy mình đã trưởng thành hơn, còn khóc vì phải chia tay với tuổi thơ, chia tay với thầy cô và bạn bè…Sẽ là những nỗi nhớ triền miên, dai dẳng mỗi khi hạ về. Nhớ trường, nhớ lớp, nhớ thầy cô…
Mình vẫn nhớ như in những trưa hè tháng 5 đạp xe đi học. Rơm rạ phơi đầy đường, đi đâu cũng thấy lúa ngập vàng cả cánh đồng, cái nắng như thiêu đốt con người. Mỗi lần đạp xe tới lớp xong là ngồi thở phì phò, quạt cứ gọi là liên hồi. Nhưng mình lại thích những buổi chiều của tháng 5 tới lạ thường. Nhất là khi nền trời mang một màu xanh dịu nhẹ, ánh nắng vàng cuối ngày cố gượng gạo cười tươi để tạo nên khoảnh khắc hoàng hôn thật đẹp. Mình chầm chậm đạp xe trên con đường làng, hai bên nở đầy hoa dại. Nói thế chứ tới lớp 12, mình đi học bằng xe đạp điện, phóng vèo vèo ấy chứ có kịp nhìn cái gì nữa đâu.
![]() |
| Cô giáo mình quí nhất hồi học cấp 3 |
Mình nhớ cả những buổi chiều ngồi trên sân thưỡng ngắm bầu trời và nghe những tiếng chim lạc đàn gọi nhau. Nhìn các bà, các mẹ gặt lúa. Mà ngày xưa mình đâu có phải đi ra ruộng mấy đâu. Chỉ ở nhà cơm nước thôi, mình ra ruộng là cả một hiện tượng kì lạ và ai cũng phải nhìn. Haha. Nghe cứ như người nổi tiếng.
Và cái mà mình nhớ nhất đó chính là những buổi học cuối cùng, những tiết học cuối cùng. Đó là một kỉ niệm mãi mãi không thể nào mình quên được. Và hơn thế nữa là mình sẽ không còn có cơ hội được quay trở lại lớp học ấy, được ngồi cùng với những người bạn, được lắng nghe thầy cô giảng bài một lần nào nữa.
Quả là có một thời để nhớ một đời.
Tháng 5 đang dần đi qua, nhưng những kỉ niệm về thời cấp 3 thì lại đang ùa về trong mình dữ dội nhất.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét