Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

Ngày của Mẹ!

"Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này người ấy có thể vì tôi mà hi sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi.

Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi.

Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi”. (Trịnh Công Sơn)

Hôm nay, 11/ 5/ 2014 – Ngày của Mẹ.

Cảm ơn Mẹ đã sinh con ra trong cuộc đời này để con được sống và biết thế giới này có nhiều điều khiến con khổ đau nhưng cũng có rất nhiều điều tuyệt vời.

Cảm ơn Mẹ đã ban tặng cho con cả cuộc đời để con biết thế nào là yêu – ghét –giận –hờn.

Cảm ơn Mẹ vì Mẹ đã vì con mà hy sinh đi nhiều thứ, vì con mà Mẹ đã phải chia sẻ tình cảm yêu thương của Mẹ dành cho anh trai và chị gái sang cho con.

Cảm ơn Mẹ vì con đã 20 tuổi rồi mà vẫn còn non nớt và thơ dại quá, 20 tuổi mà vẫn chưa làm được gì cho Mẹ, hàng ngày vẫn khiến Mẹ lo lắng.

Mẹ à, có nhiều khi con thấy sinh ra trên đời này con thật bất hạnh, vì tại sao mọi đau đớn và khổ đau con đều đã phải nếm trải. Dẫu con mới 20 tuổi đầu, ở cái tuổi này, người ta chẳng phải lo nghĩ gì, chỉ sống trọn vẹn cho những phút giây được coi là đẹp nhất đời người. Còn con, 20 tuổi, nhưng mọi thứ đến với con quá nhiều, khiến trái tim non nớt của con bị tổn thương nhiều lắm. Phải chi con chẳng phải là người sống nội tâm, sâu sắc lắm làm gì để rồi tự cảm thấy rằng mình bất hạnh Mẹ nhỉ! Cuộc đời là một khúc ca phải không Mẹ, và cũng chính vì thế mà không quan trọng là nốt trầm hay bổng nhiều hơn, mà điều quan trọng là những nốt nhạc ấy có kệt hợp ăn ý với nhau và tạo thành một bản nhạc tuyệt vời hay không thôi phải không hả Mẹ.


Đứa con trai út của Mẹ vẫn còn trẻ con lắm, đôi lúc vẫn khóc như một đứa trẻ và thỉnh thoảng vẫn cười phá lên một cách thật ngây thơ.

Đầu Mẹ giờ đây đã điểm những màu tóc trắng, đôi tay Mẹ đã chai sạm đi vì những tháng năm nhọc nhằn, đôi mắt Mẹ đã hằn lên những vết  chân chim…thế mà Mẹ vẫn còn phải nuôi con ăn học. Đứa con út này ngay từ nhỏ đã chẳng bao giờ là được việc gì lên hồn, suốt ngày khiến Mẹ phải để tâm…

Mẹ của con! Con chúc Mẹ luôn mạnh khỏe và con sẽ không làm Mẹ phải suy nghĩ nhiều về con nữa đâu. Con yêu Mẹ nhiều lắm!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét