Ngày thơ bé ta thường ước mình
lớn thật nhanh để có thể đi nhiều nơi và làm những gì mình thích. Khi đó ta
muốn thoát khỏi vòng tay của bố mẹ để vẫy vùng trong bầu trời rộng lớn này. Ta
ngỡ rằng bản thân ta có thể tự làm được mọi thứ mà chẳng cần tới những lời
khuyên của một ai.
Ngày ấy thật chán ngắt với những
lần kiểm tra bài cũ của thầy cô; muốn khùng với đống bài tập Toán, Lý, Hóa… Ta
cảm thấy khao khát được thoát khỏi những chiếc áo đồng phục chán ngắt, chỉ muốn
có một cái gì đó thật mới mẻ, thật khác biệt để mọi người chú ý đến ta.
Tuổi 18, ta chuẩn bị hành trang
để bước vào cuộc đời mình. Ta thấy mình đã lớn, sung sướng muốn nhảy cẫng lên
và gào thét thật to rằng ta sắp được tự do.
Khi gần chạm mốc 20 tuổi, ta bắt
đầu suy nghĩ về những gì mình đã từng trải qua. Bắt đầu thấy nhớ những vòng tay
âu yếm của mẹ ngày bé, những lần ngồi sau xe bố chở đi học; những đứa bạn thân
ở gần nhà… Chợt thấy rằng những ngày ấy thật đẹp và thấy buồn cười với mơ ước
lớn thật nhanh của ta ngày bé. Vì bây giờ ta đã hiểu được rằng ai rồi cũng sẽ
phải lớn thôi.
Khi ta 20, ta bắt đầu lo lắng về
chặng đường dài phía trước. Nhìn một cụ già ăn xin rách rưới ngoài đường, ta đã
biết thương cho những mảnh đời bất hạnh, thấy đắng lòng trước những nếp nhăn
của mẹ và những sợi tóc bạc của cha. Chợt tiếc những tháng ngày tuổi thơ ấm áp
bên gia đình, nhớ về lũ bạn học cấp 3, nhớ những lần thầy cô gọi lên bảng trả
bài mà không thuộc.
Nhưng rồi ta biết trái tim mình
đang sục sôi nhiệt huyết, sẵn sàng bước vào đời. Ta quyết tâm vượt qua mọi thứ,
đón nhận mọi giông bão của cuộc đời. Khi hai mươi tuổi ta đã hiểu rằng những gì
qua đi sẽ chẳng bao giờ lấy lại được.
Mai kia, ta sẽ già, và khi ngồi
ngẫm lại những điều đã trải qua, chỉ mong sao không xuất hiện hai từ “tiếc
nuối”. Còn bây giờ thì ta có biết bao mùa xuân trước mắt để đón nhận và yêu
thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét