Đôi khi tôi chỉ ước được như đứa cùng
phòng trọ. Sống mà chẳng bao giờ phải suy nghĩ về một điều gì. Sống thoải mái,
vô tư và cả một chút vô tâm nữa. Nó đặt lung xuống là có thể ngủ được. Nó chỉ cần
nói “Mệt quá, ngủ cái đã” là khi tôi quay sang nó đã say giấc nồng rồi. Chẳng
bao giờ quan tâm dọn dẹp phòng, mọi thứ bừa bộn một chút cũng chẳng sao. Và nếu
tôi không dọn thì chắc không ai dám bước chân vào cái phòng trọ của chúng tôi mất.
Đấy là sự thật.
Tôi ước được như nó, bởi kết quả học tập
với nó cũng chẳng quan trọng gì, một kì trung bình nó cứ rớt ½ trên tổng số môn
đăng kí. Và cái quan trọng nhất là nó hình như chẳng có chuyện gì để suy nghĩ
thì phải. Một ngày của nó chỉ là ăn, nằm, xem phim, chơi game, đi học. Có hôm
nó giật mình tỉnh giấc khi đồng hồ điểm 8h sáng “Chết cha, hôm nay kiểm tra 45
phút”. Hồng hồng chạy xuống đánh răng rửa mặt, sau đó thẫn thờ bước lên “Nhớ nhầm,
hôm nay mới là thứ 2, thứ 4 mới kiểm tra”. Ôi sao mà cuộc đời nó đã tới vậy. So
về cân nặng chắc nó gần gấp đôi tôi. Quả là một sự bất hạnh.
Tôi suy nghĩ về nhiều thứ của cuộc đời
mình. Suy nghĩ về những mối quan hệ giữa tôi với những người xung quanh. Suy
nghĩ xem hôm nay mình cần làm gì, tuần sau mình phải làm gì. Mọi thứ tôi đều phải
tính toán, ấy vậy mà mọi việc đôi khi vẫn cứ lung tung hết cả lên.
Tôi sợ thứ gọi là thời gian. Tôi đang lo
cho chính tương lai của mình. 2 năm nữa, ra trường, tôi sẽ làm gì đây? Một câu
hỏi mà tôi luôn tự hỏi chính mình và có lẽ, phải đợi 2 năm nữa mới có được câu
trả lời. Mẹ tôi vẫn bảo, mọi thứ không sắp đặt được đâu con. 2 năm nữa mọi thứ
thay đổi nhiều lắm. Có việc làm hay không có việc làm vẫn là một câu hỏi khó.
Hôm nay có thể dự định sau này làm nghề này, nhưng mai lại thấy nó chẳng hợp. Và
2 năm nữa thì lại càng khó đoán trước và tính toán.
Ngày trước, lúc còn bé tôi cứ nghĩ gì chứ
sau này nhất định phải ở quê, học ở đâu thì học, về quê là chắc chắn rồi. Vậy
mà giờ đây, tôi lại thích ở Sài Gòn đến lạ. Với tôi Sài Gòn dễ sống hơn. Dẫu
sau này già thì chắc chắn Sài Gòn không phải là một nơi thích hợp với tôi nữa. Ở
Sài Gòn, người ta quan tâm vừa đủ, vô tâm vừa đủ. Không tò mò, cũng chẳng đến nỗi
hời hợt. Sống ở Sài Gòn dễ thở hơn nhiều, mặc dù ở Sài Gòn người ta mở mắt ra
là phải kiếm tiền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét