Mấy hôm nay Sài Gòn bắt đầu trở lạnh.
Sáng dậy và chiều tối có cảm giác se se, thoải mái, dễ chịu vô cùng. Những ngày
này ngoài miền Bắc thì chắc là đã lạnh lắm rồi đây. Cái lạnh làm người ta thêm
ngại, lười hơn so với bình thường. Khoái nhất vẫn là cảm giác đắp chăn và nằm
trên giường xem tivi. Mình ít có cơ hội như thế thật.
Mười tám năm sống ngoài Bắc, là 18 mùa
đông trôi qua, vậy mà mình thấy dường như mình chưa kịp hưởng thụ cái lạnh ngọt
ngào ấy thì phải. Bởi vì mình có chịu để ý gì đâu. Thấy sao ngày đó mình vô tâm
quá. Mình lại còn sợ mùa đông nữa chứ. Mười tám năm đi học, tối đến là ngồi vào
bàn học rồi. Khi đó chỉ mong sao thoát khỏi cái cảnh ấy. Giờ thì lại thèm được
như ngày ấy biết bao.
Mình thấy học rồi cũng chẳng biết mai
này làm gì. Ngày mai thì cứ để ngày mai lo, nhưng nghĩ lại thì không lo sao được.
Ngày xưa mình cũng học đâu đến nỗi đâu, mình cũng trường học trường điểm, học
đúng khối, cũng thi học sinh giỏi này, học sinh giỏi nọ. Thế rồi vẫn là một đứa
trượt Đại học đấy thôi. Giờ theo ngành này thấy sao mà nó gian nan đến vậy.
Ngày mai chẳng biết làm gì nữa.Lo lắng cho cả một đoạn đường dài phía trước. Lo
lắng cho cả bố mẹ vì nuôi mình ăn học mà không biết sau này mình có trả ơn được
không.
Năm nay mình không về Tết. Nhớ nhà, nhớ
bố mẹ, nhớ bạn bè lắm chứ. Nhưng mà vẫn phải ở lại ăn Tết với anh. Đôi khi trong
cuộc sống có nhiều thứ dẫu muốn một đằng nhưng chúng ta vẫn phải chấp nhận làm
khác đi để người khác vui lòng. Mình cũng chẳng biết là hè mình có về được nữa
không. Hay là phải tới tận Tết năm sau mới về được.
Bố mẹ mình ngày một già yếu, nhất là bố
mình. Mẹ mình cũng một đời khổ sở vì chồng, vì con. Tương lai rồi chị mình cũng
vậy. Mình thương chị mình lắm. Biết chị khổ lắm mà có làm gì được đâu. Bản thân
mình còn chưa lo nổi cho mình nữa…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét