Có những nẻo đường chỉ còn những bước
chân
Khi mà chúng mình lại vừa đi qua đó
Anh buông tay để mình cười, rồi chia
thành đôi ngả
Em buồn lòng cũng chẳng nói nên câu
Em trở về với những ngày xưa
Những ngày vô tư, vui – buồn chẳng bao
giờ để ý
Đôi khi vẫn thấy lòng mình đau đến lạ
Vì yêu rồi sao có thể quên hết được một
ai
Có một ngày anh vô tình gặp lại em
Em tưởng mình sẽ cúi đầu và chạy vào nơi
nào đó
Nhưng anh ơi em đã là em của thời thơ dại
Vẫn cứ cười, cứ nói như xưa
Em nhoẻn miệng cười rồi cứ thế bước qua
anh
Đâu có phải là vì em trốn tránh
Chỉ là bởi lòng em đã yên bình trở lại
Và chúng mình hiện tại đã là người dưng
Anh như chết lặng vì em đã bước qua
Vì lòng anh lại trở về kí ức của một
ngày xưa hạnh phúc
Tay ta nắm, chân ta bước trên những con
đường quen thuộc
Vậy mà giờ chúng ta lại đi ngược vào cuộc
đời nhau
Kệ thôi anh vì đời đâu phải là giấc mơ
Cũng nào phải là một bản nháp để có thể
sửa mỗi khi sai trái
Ta đã mất nhau kể từ phút giây mình chia
thành hai ngã
Tháng 12 về khi trời vẫn còn là một cơn
nắng dài. Vẫn còn ngột ngạt và bức bối nhiều điều. Lại thèm một cơn mưa để yên
lòng sau những cơn đau của tình ái. Mình bây giờ sao khác mình của ngày xưa tới
vậy chứ. Có khi nào mình cứ mãi mãi như thế này không? Mình sợ. Sợ lắm!
Chào tháng 12, chào tháng mới, nhưng lại
là tháng cuối cùng của một năm. Một năm bớt sóng gió nhưng nỗi đau vẫn còn dai
dẳng đến ngày hôm nay.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét