Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Lưng chừng...

Ở đời, ai rồi cũng có một người cũ đi ngang qua đời mình và rồi chính ta lại cũng sẽ trở thành người cũ của một ai đó.

Chẳng hiểu sao tôi lại lụy tình đến vậy. Khoảng thời gian đầu khi mới chia tay, cuộc sống của tôi vẫn ổn. Vậy mà giờ đây tôi thương nhớ người ấy rất nhiều. Nhớ về những kỉ niệm đã qua, nhớ về một thời từng hay nhắn tin, gọi điện nói chuyện cả ngày mà không biết chán. Tôi vốn không phải là một người dễ gục ngã. Tôi cứ ngỡ bản thân mình đủ mạnh mẽ và bản lĩnh để có thể vượt qua mọi thứ trong đời. Vậy mà không! Tôi đã lầm, tình ái đã làm tôi ngã gục!

Có đôi khi tôi muốn mình sống buông thả. Sống chẳng cần biết đến ngày mai. Uống rượu, hút thuốc, đi bar, chơi vũ trường, thuốc lắc, shi sha đủ các kiểu. Sẵn sàng lên giường với một ai đó rồi sau đó đường ai nấy đi. Ấy vậy mà tôi lại không thể làm được điều đó. Bởi con người ta đâu phải chỉ sống cho riêng mình. Phía sau tôi còn là gia đình, bạn bè. Thế mà đôi khi tôi lại vẫn tự nhủ với chính mình rằng ở đời chỉ sống được một lần, vì thế phải làm những gì mình thích, mình muốn. Tuổi trẻ cũng sẽ qua đi rất nhanh chóng, vì thế phải trải nghiệm, phải vui sướng, phải khổ đau đủ cả thì mới gọi là sống!


Tôi cũng đã từng vui sướng, khổ đau. Có thể nói mọi thứ cảm xúc trong đời tôi từng đã trải qua. Và sau những tháng ngày chênh vênh, vô định, ở giữa lưng chừng hai cực cảm xúc và đạo đức thì giờ đây tôi tự thấy mình may mắn vì vẫn còn là chính tôi. Hư hỏng đủ độ để trải nghiệm chứ không thể đánh mất chính mình!

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

Phim

Thì ra ở trên đời này điều đáng sợ nhất không phải là cái chết. Mà đó là khi chúng ta sẽ mãi mãi không còn được ở bên cạnh người mình yêu thương.

Tôi vốn dĩ không thích xem những loại phim tình cảm ướt át kiểu Hàn Quốc. Những bộ phim đó với tôi chỉ là sự giải trí. Nhưng tôi lại bị thu hút bởi những bộ phim khiến người xem rơi vào nhiều trạng thái, cảm xúc khác nhau. Được trải nghiệm từ hạnh phúc, đơn đau, tuyệt vọng cùng với nhân vật. Và nhất là cái kết không bao giờ có hậu. Chẳng hiểu sao tôi lại thích những bộ phim kiểu vậy.

Tôi từng xem đi xem lại bộ phim Họa Bì 1, Họa Bì 2, Thanh Xà – Bạch Xà đến hơn 10 lần. Nhưng lần nào xem cũng vẫn xúc động y như lần đầu. Thỉnh thoảng buồn tôi lại mở nó ra xem, dẫu mọi tình tiết trong đó tôi đã thuộc lòng. Quả thực ở đời có những thứ dù đã quá quen thuộc nhưng không có nghĩa là chúng ta không cần tới nó. Và sự trải nghiệm thì không bao giờ là đủ. Vui bao nhiêu là đủ? Buồn bao nhiêu là vừa? Khổ đau bao nhiêu là phù hợp?

Và hôm nay, tôi lại có thêm một bộ phim mới để xem. Đủ để xúc động, đủ để biết quý trọng yêu thương và nâng niu những gì mình đang có. 

Phim 5 năm bị đánh mất

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Hẹn hò với mấy bà chị

Không gặp nhau thì thôi chứ một khi đã gặp thì chỉ có cười không ngậm được miệng. Mấy bà chị mình giờ đã ra trường và hầu như ai cũng có công việc làm, thu nhập ổn định hết rồi. Mới đó mà đã gần một năm các chị ấy ra trường. Thời gian trôi nhanh quá, rồi lại đến lượt mình.

Tối thứ 5, mặc dù biết sáng ngày mai phải dậy từ rất sớm để đi học môn Tác gia Văn học Nga nhưng mình vẫn không thể từ chối được những cuộc hẹn hò với những bà chị tuyệt vời ấy. Vẻn vẹn chỉ có đúng một tiếng đồng hồ mà nói không biết bao nhiêu là chuyện trên trời dưới biển. Làm náo loạn cả cái quán, may mà không có ai chứ nếu có khách thì chủ quán đã tống cổ đi mất rồi.




Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Nhớ...

Dẫu biết con người luôn bất lực trước thời gian, vậy mà không hiểu sao đôi lúc mình vẫn muốn được quay lại một thời tuổi thơ đến vậy.

Mình nhớ ngày xưa, nhớ nhất là những ngày còn đi học, từng một thời gắn với những bài hát “Cánh đồng tuyết”, “Con đường mưa”, “Giả vờ yêu”…từng thích xem những bộ phim “Em là định mệnh của đời anh”, “Vườn sao băng”…Khi đó mình vô tư hồn nhiên đến lạ. Lòng nhẹ tênh và chẳng có chút suy tư gì, có chăng thì cũng chỉ là nỗi lo về bài vở trên lớp. Còn bây giờ, lòng mình nặng lắm. Mình hay suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều và luôn bị rơi vào cái vòng luẩn quẩn ấy mà không tìm được hướng ra. Mình bất lực với chính mình, mình chênh vênh, cô đơn giữa chính cuộc đời mình.

Mình nhớ ngày xưa ghê gớm. Nhớ lắm! Nhớ đến lạ thường. Mình ước có thể quay lại cái thời thơ ngây ấy một lần nữa. Mình muốn được sống thoải mái, sống vô tư, hồn nhiên, sống chẳng cần phải đắn đo, suy nghĩ. 



Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

...

Giá mà mình có thể dễ dàng quên đi mọi thứ. Giá mà mình là người sống hời hợt, vô tâm một chút thì mình đã không phải nặng lòng đến như vậy. Mới 20 thôi mà sao mình suy nghĩ nhiều thứ quá, mình buồn vô hạn. Thỉnh thoảng ngủ mình hay khóc, và không đêm nào là mình có thể yên giấc kể suốt từ hai năm nay. Mình tự thấy mình thay đổi nhiều thứ quá, mình đau khổ nhiều quá rồi nên bây giờ mình như vậy chăng?

Đôi khi mình muốn gạt mọi thứ ra khỏi đầu mà không được. Sao mình lại hay suy nghĩ tới vậy. Mình đang lạc lõng giữa 7 tỷ người.

Mình phải làm sao?
Phải làm sao?
Làm sao?
Sao?
?


Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Họp mặt đầu xuân với BVH 2015!

Phải đăng ngay cho nóng. Ngày đầu năm, mấy đứa gặp nhau sau gần cả tháng trời về quê ăn Tết. Hàn huyên tâm sự ở quán trà sữa trước cổng KTX





2015, mình có thay đổi tí nào không?!