Ở đời, ai rồi cũng có một người cũ đi
ngang qua đời mình và rồi chính ta lại cũng sẽ trở thành người cũ của một ai
đó.
Chẳng hiểu sao tôi lại lụy tình đến vậy.
Khoảng thời gian đầu khi mới chia tay, cuộc sống của tôi vẫn ổn. Vậy mà giờ đây
tôi thương nhớ người ấy rất nhiều. Nhớ về những kỉ niệm đã qua, nhớ về một thời
từng hay nhắn tin, gọi điện nói chuyện cả ngày mà không biết chán. Tôi vốn
không phải là một người dễ gục ngã. Tôi cứ ngỡ bản thân mình đủ mạnh mẽ và bản
lĩnh để có thể vượt qua mọi thứ trong đời. Vậy mà không! Tôi đã lầm, tình ái đã
làm tôi ngã gục!
Có đôi khi tôi muốn mình sống buông thả.
Sống chẳng cần biết đến ngày mai. Uống rượu, hút thuốc, đi bar, chơi vũ trường,
thuốc lắc, shi sha đủ các kiểu. Sẵn sàng lên giường với một ai đó rồi sau đó đường
ai nấy đi. Ấy vậy mà tôi lại không thể làm được điều đó. Bởi con người ta đâu
phải chỉ sống cho riêng mình. Phía sau tôi còn là gia đình, bạn bè. Thế mà đôi
khi tôi lại vẫn tự nhủ với chính mình rằng ở đời chỉ sống được một lần, vì thế
phải làm những gì mình thích, mình muốn. Tuổi trẻ cũng sẽ qua đi rất nhanh
chóng, vì thế phải trải nghiệm, phải vui sướng, phải khổ đau đủ cả thì mới gọi
là sống!
Tôi cũng đã từng vui sướng, khổ đau. Có
thể nói mọi thứ cảm xúc trong đời tôi từng đã trải qua. Và sau những tháng ngày
chênh vênh, vô định, ở giữa lưng chừng hai cực cảm xúc và đạo đức thì giờ đây
tôi tự thấy mình may mắn vì vẫn còn là chính tôi. Hư hỏng đủ độ để trải nghiệm
chứ không thể đánh mất chính mình!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét