Mình không biết rằng liệu ngày mai, ngày
kia, thậm chí là mai sau mình có thể quên được những người mà mình đã từng
thương nhớ hay không. Cũng có thể mình phải chung sống với nỗi nhớ và sự đau khổ
ấy suốt đời. Có lẽ dẫu không thể quên được nhưng mình đành phải chôn chặt nó
vào sâu tận đáy lòng để tiếp tục sống tốt. Mình phải tiếp tục mạnh mẽ, tiếp tục
bản lĩnh để còn đối mặt với những ngày tháng kế tiếp.
Không phải thỉnh thoảng, mà hầu như lúc
nào mình cũng suy nghĩ về những mối tình đã qua. Đôi khi mình không ngờ rằng bản
thân mình lại lụy tình đến vậy. Mình chỉ muốn sau một giấc ngủ dài có thể quên
hết đi được mọi việc. Nhưng không! Ngay cả trong giấc ngủ mình cũng chẳng thể
quên được người ta. Mình bất lực với chính mình. Mình đang không tự điều chỉnh
được chính suy nghĩ của mình. Và mình đang hoàn toàn vô định, mất phương hướng.
Ở đời ai rồi cũng phải trải qua một vài
mối tình. Người may mắn thì có thể tình đầu cũng là mối tình duy nhất. Có người
phải trải qua hai, thậm chí là nhiều hơn thế. Mình cũng vậy, mình yêu, từng
chia tay. Mình từng hạnh phúc, và mình cũng từng khổ đau. Chỉ có điều mình mới
20 thôi mà, sao chuyện tình cảm với mình lại khó đến vậy.
Mình đang sống giữa những tháng ngày đẹp
tươi thế này nhưng mình lại cảm thấy rất cô đơn. Dường như mình đang bị (hoặc tự)
tách mình ra khỏi cuộc sống thì phải. Thỉnh thoảng mình vẫn tự an ủi mình rằng
đó là trải nghiệm, mà ở đời ai trải nghiệm càng nhiều thì càng có kinh nghiệm sống,
càng không bị cuộc sống quật ngã. Nhưng liệu rằng những trải nghiệm kiểu như thế
này khi nào sẽ chấm dứt. Hay là mình phải trải nghiệm cho tới khi cái tuổi tươi
xanh đã đi qua!?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét