Thỉnh thoảng đang ngủ trưa có tin nhắn
điện thoại, mình bật dạy mở ra xem. Hóa ra đó là tin nhắn báo Mẹ đã chuyển tiền
hằng tháng vào tài khoản. Trước đây mình chẳng bao giờ để ý tới việc đó, suốt cả
năm nhất, mình tiêu tiền ghê gớm lắm. Mỗi lần hết tiền là gọi về, thỉnh thoảng
lại xin thêm này nọ các kiểu. Mình vẫn nhớ Mẹ vẫn hay gọi điện hỏi xem còn tiền
không Mẹ gửi. Mình cứ vô tư nhận, vô tư xài. Nguyên cả năm nhất tiền mình mua
quần áo nhiều ghê gớm.
Năm hai, mình vẫn vô tư như vậy. Rồi bắt
đầu từ hè, mỗi lần thấy tin nhắn tiền Mẹ chuyển trong tài khoản, mình bắt đầu
suy nghĩ. Có nhiều khi mình ngồi khóc. Mười tám năm Bố, Mẹ nuôi ăn học, lo lắng
đủ điều. Mình không phải bắt tay vào làm việc gì, nhiều lúc còn trốn tránh việc.
Để rồi khi rời ghế nhà trường mình lại vào tận trong này học Đại học, Bố, Mẹ lại
vẫn phải gửi tiền hằng tháng cho. Đôi khi mình tự hỏi sinh mình ra phải chăng
là một gánh nặng, một trách nhiệm lớn lao và khó nhọc cho Bố, Mẹ. Đủ 18 tuổi,
đã là cái tuổi trưởng thành, tự chịu trách nhiệm trước pháp luật, đã tự do làm
nhiều thứ. Vậy mà chỉ có việc đơn giản nhất là tự nuôi sống bản thân mình mà
mình cũng chẳng làm được.
Ngay cạnh khu mình trọ, có một cậu bé chỉ
chừng trên dưới 10 tuổi, không được đi học, không có bố mẹ ở bên. Cậu bé ấy làm
ở một tiệm sửa xe máy. Suốt ngày nhem nhuốc vì dính dầu mỡ, luyên liếc, khắp
người mồ hôi nhễ nhại. Thỉnh thoảng mới thấy cậu cười với hàm răng trắng toát.
Mình tự thấy xấu hổ khi nhìn cậu bé đó. Mình hơn nó cả chục tuổi đầu, vậy mà
còn chưa tự kiếm được một bữa ăn. Mình vô dụng quá chăng.
Thỉnh thoảng mình viết bài về các nhân vật,
đó là những người làm nghề xe ôm hay những xóm trọ nghèo. Khi đó mình cũng tự vấn
chính bản thân mình. Mình quá may mắn khi được sinh ra trong một gia đình đầy đủ
và không thiếu thốn gì. Vậy nên mình phải biết quý trọng những điều ấy. Nhưng rồi
mình cũng chỉ có suy nghĩ vậy chứ chưa làm được gì. 20 tuổi mình vẫn như một đứa
bé mới sinh ra!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét