Cho đến bây giờ mình vẫn dùng ngày mình
và một người quen nhau để làm mật khẩu đăng nhập vào tài khoản sinh viên của
mình. Mặc dù mình và người ta đã chia tay, đã không còn là gì của nhau. Mình
cũng chẳng buồn để đổi lại mật khẩu làm gì, mặc kệ. Cái ngày ấy cũng chỉ được
mình sử dụng hơn một năm nữa mà thôi. Năm sau bằng giờ thì mình cũng gần ra trường
rồi. Vậy là ngày tháng ấy sẽ vĩnh viễn trôi đi và chắc chắn mình chẳng còn dịp
gì để nhớ đến nó nữa.
Cho đến tận bây giờ mình cũng vẫn chưa
quên được. Tất cả mọi thứ vẫn cứ ở trong mình. Thỉnh thoảng hiện về một cách
mãnh liệt và khiến tim mình đau nhói. Mình cũng tự dặn mình, 4 năm Đại học,
mình có thể buồn, có thể đau, có thể khóc vì mối tình ấy. Và tuyệt nhiên đến giờ
mình chưa có mối tình thứ hai. Nhưng từ sau khi ra trường, mình sẽ quên và buộc
phải quên. Bốn năm đưa tang cho mối tình đầu là quá đủ rồi. Tuổi trẻ của mình
cũng chẳng còn bao nhiêu. Ra trường đi làm, mình phải lo nhiều thứ. Và hơn nữa mình
còn có gia đình, bạn bè.
Hiện tại, mình không mong muốn tìm được
người yêu thương mình thật lòng. Mình cũng chẳng mong ước sau này sẽ được sống
chung với ai đó đến trọn đời. Mình chỉ muốn có một công việc đàng hoàng, thu nhập
ổn định. Tự lo được cho chính mình. Mình sẽ kiếm tiền, sẽ làm những điều mình
thích, sẽ đi tới những nơi mình chưa bao giờ đi. Mình phải trả ơn bố mẹ nữa. Bởi
mình nợ bố mẹ quá nhiều rồi. Và bản thân
mình cũng tự biết trong ba đứa con, mình là đứa bất hiếu với bố mẹ. Nếu có kiếp
sau, mình nguyện trở thành một người bình thường khác, hoặc là cát bụi cũng được.
Xin đừng để vì mình mà bố mẹ phải buồn nữa. Mình đau lòng lắm!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét