Vậy là tôi đã đi qua tuổi 20! Bước sang
tuổi 21, tôi không thấy buồn nhiều hơn là vui. Bởi vì với tôi, 20 là cái tuổi đẹp
nhất ở đời người. Tôi muốn mình được sống mãi ở tuổi 20 mà không phải già đi.
Tôi muốn tuổi 20 của mình phải kéo dài hơn nữa. Nhìn lại một năm đã qua, tôi tự
hỏi mình đã làm được gì cho tuổi 20? So với tuổi 18 và 19, tuổi 20 tôi đã làm
được nhiều điều hơn. Tôi đã sống và đã cháy hết mình với những ngày tháng tươi
đẹp ấy. Tôi đã không để phí hoài sức trẻ của mình. Tôi tự hào về những điều
mình đã làm được.
Nhưng bước qua tuổi 20, tôi suy nghĩ nhiều
hơn trước. Một mặt đó là sự trưởng thành và phát triển bình thường của con người.
Nhưng mặt khác nó làm tôi khổ tâm. Tôi bị dằn vặt bởi nhiều thứ, tôi lo nghĩ
nhiều thứ. Tôi băn khoăn và hoài nghi chính mình. Có đôi lúc tôi ước giá mà
mình là người sống hời hợt, mặc kệ mọi sự ở đời. Cứ vô tư mà sống. Sống chẳng cần
biết đến ngày mai, chẳng cần lo nghĩ xa làm gì. Nhưng tôi lại không thể làm như
vậy được. Tôi đau khổ với những nghĩ suy của chính mình.
Tôi đã 21 tuổi. Năm sau, khi bước sang
tuổi 22 cũng là lúc tôi rời khỏi ghế giảng đường Đại học, tôi bắt đầu lăn lộn
ngoài xã hội và phải còn lo nghĩ nhiều hơn. Mà có lẽ bắt ở cái tuổi đó cái người
ta suy nghĩ nhiều nhất đó chính là “tiền”. Sau khi cầm tấm bằng Đại học trên
tay, tôi chính thức bị đẩy ra khỏi thời bao cấp, bố mẹ sẽ không gửi tiền hằng
tháng cho nữa. Gánh nặng tiền bạc lại đè lên đôi vai một đứa vốn trước đây chẳng
biết làm cái gì và cũng chưa lăn lộn gì ở ngoài đời. Giá mà tôi có sức khỏe thì
cũng chẳng phải lo lắng, nhưng tôi vốn yếu, và tài thì cũng chẳng cao. Bởi thế
tôi không chỉ sợ mình thất nghiệp mà còn sợ trở thành gánh nặng cho bố mẹ.
Tôi đón tuổi 21 của mình bên cạnh những
người chị, người bạn mà tôi yêu thương và trân trọng nhất của mình. Cảm ơn mọi
người đã ở bên tôi trong giây phút ấy!
Với những người chị:
Với những người chị:
Với những người bạn thân
Tuổi 21 yêu đời, thành công và bớt suy nghĩ nhé !




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét