Thì ra ở trên đời này điều đáng sợ nhất
không phải là cái chết. Mà đó là khi chúng ta sẽ mãi mãi không còn được ở bên cạnh
người mình yêu thương.
Tôi vốn dĩ không thích xem những loại
phim tình cảm ướt át kiểu Hàn Quốc. Những bộ phim đó với tôi chỉ là sự giải
trí. Nhưng tôi lại bị thu hút bởi những bộ phim khiến người xem rơi vào nhiều
trạng thái, cảm xúc khác nhau. Được trải nghiệm từ hạnh phúc, đơn đau, tuyệt vọng
cùng với nhân vật. Và nhất là cái kết không bao giờ có hậu. Chẳng hiểu sao tôi
lại thích những bộ phim kiểu vậy.
Tôi từng xem đi xem lại bộ phim Họa Bì
1, Họa Bì 2, Thanh Xà – Bạch Xà đến hơn 10 lần. Nhưng lần nào xem cũng vẫn xúc
động y như lần đầu. Thỉnh thoảng buồn tôi lại mở nó ra xem, dẫu mọi tình tiết
trong đó tôi đã thuộc lòng. Quả thực ở đời có những thứ dù đã quá quen thuộc
nhưng không có nghĩa là chúng ta không cần tới nó. Và sự trải nghiệm thì không
bao giờ là đủ. Vui bao nhiêu là đủ? Buồn bao nhiêu là vừa? Khổ đau bao nhiêu là
phù hợp?
Và hôm nay, tôi lại có thêm một bộ phim
mới để xem. Đủ để xúc động, đủ để biết quý trọng yêu thương và nâng niu những
gì mình đang có.
Phim 5 năm bị đánh mất

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét