Dẫu biết con người luôn bất lực trước thời
gian, vậy mà không hiểu sao đôi lúc mình vẫn muốn được quay lại một thời tuổi
thơ đến vậy.
Mình nhớ ngày xưa, nhớ nhất là những
ngày còn đi học, từng một thời gắn với những bài hát “Cánh đồng tuyết”, “Con đường
mưa”, “Giả vờ yêu”…từng thích xem những bộ phim “Em là định mệnh của đời anh”, “Vườn
sao băng”…Khi đó mình vô tư hồn nhiên đến lạ. Lòng nhẹ tênh và chẳng có chút
suy tư gì, có chăng thì cũng chỉ là nỗi lo về bài vở trên lớp. Còn bây giờ,
lòng mình nặng lắm. Mình hay suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều và luôn bị rơi vào
cái vòng luẩn quẩn ấy mà không tìm được hướng ra. Mình bất lực với chính mình,
mình chênh vênh, cô đơn giữa chính cuộc đời mình.
Mình nhớ ngày xưa ghê gớm. Nhớ lắm! Nhớ
đến lạ thường. Mình ước có thể quay lại cái thời thơ ngây ấy một lần nữa. Mình
muốn được sống thoải mái, sống vô tư, hồn nhiên, sống chẳng cần phải đắn đo, suy
nghĩ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét