Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Ngày xưa ơi...

Ngồi trong phòng làm việc, máy lạnh dù đã bật lên 28, 29, thậm chí là 30 độ rồi mà mình vẫn rét run người. Tự nhiên mình lại thèm cái không khí ngoài Bắc đến vậy. Dù rằng Tết mình về cũng thấy không khí hơi se lạnh, nhưng mà vẫn chưa thấy đã lắm.

Nhớ những ngày còn đạp xe đi học. Cái thời ấy phải mặc ít nhất là 3, 4 cái áo thì mới đủ dũng khí bước ra ngoài. Một cái áo mỏng bên trong, một áo dài tay và hai cái áo ấm bên ngoài. Rồi phải còn quàng khăn, bao tay, khẩu trang đầy đủ. Đến lớp, tay lúc nào cũng tê cứng. Suốt một mùa đông dài mình chẳng bao giờ đi dép đi học.


Nhớ những lần cuộn tròn trong chăn ấm. Nằm ngủ một giấc ngon lành đến tận sáng hôm sau. Có khi bố phải gọi đến 2 – 3 lần mới dậy. Thấy thèm món cơm rang của bố đến lạ lùng. Gần chục năm trời mình ăn món đó vào buổi sáng để đi học. Giờ cũng hơn 5 năm rồi chưa ăn lại. Bố mình nấu ăn rất ngon, anh trai mình cũng vậy. Còn mình thì không được thừa hưởng sự khéo tay ấy. Ngày xưa mình hay bị mẹ chửi, bởi cứ đụng đến cái gì là y rằng cái đó sẽ hư. J Bây giờ, sống xa nhà đã 5 năm năm, 5 năm tự nấu ăn mà mình vẫn chưa thấy ngon hơn chút nào.

Có lẽ đã đến lúc mình cần học lại cách yêu thương. Học lại cách quý trọng cuộc sống, coi trọng chính bản thân mình hơn. Làm quần quật cả ngày làm gì, cuối tuần mà vẫn phải đi dạy. Kiếm nhiều tiền làm gì để rồi chẳng thể tận hưởng được những năm tháng thanh xuân đang mòn dần, ngắn dần đi.


Giờ là lúc, mình sẽ mua những gì mình thích, nấu những món ăn thật ngon để tự thưởng cho bản thân. Thỉnh thoảng sẽ nghỉ một buổi làm để đi xem phim, lượn lờ phố xá. Sử dụng những mùi nước hoa theo cảm xúc vui buồn. 

Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Những ngày cũ...

Nửa năm rồi mình không ngồi tại phòng và viết bất kì một cái entry nào cả. Những gì post trên Blog chỉ là góp nhặt lại, viết vội khi đang ngồi ở văn phòng. Đã rất nhiều lần tự nhủ, một buổi tối nào đó phải ngồi viết một cái gì đó cho ra viết. Bởi dù sao trước đây mình cũng đã từng rất đam mê với nghiệp viết lách, bây giờ cũng kiếm cơm ăn từ chính cái nghề này. Nhưng rồi, một ngày làm 8 tiếng ở văn phòng, về đến nhà chỉ muốn nằm ngủ một giấc thật sâu, quên hết đi phiền muộn. Thế nên bao ấp ủ, dự định vẫn chưa có thời gian để làm được.

Tự nhiên mình nhớ về khoảng thời gian 2 – 3 năm trước. Không hiểu sao cái thời ấy mình nhiệt huyết và đam mê viết lách tới vậy. Khoảng từ giữa 2016 tới bây giờ mình không có bất kì một bài báo, một tản văn nào. Nhiều khi thấy bạn bè, người quen khoe bài đăng báo, dẫn link về FB, chụp ảnh bài báo mà mình thấy nghèn nghẹn và nóng cả mặt.

Những ngày gần đây, cảm xúc của mình chùng xuống, không buồn, không vui. Tất nhiên mình vẫn là đứa hay suy nghĩ. Ngày xưa đi học, cô mình bảo có 2 thứ để chứng tỏ tính người đó là biết buồn và biết khóc. Dấu hiệu để nhận biết Chí Phèo bắt đầu hoàn lương là khi hắn nghe thấy “tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá”. Và giờ mình cũng như Chí vậy, sợ 3 thứ nhất là: tuổi già, nghèo đó và sự cô độc. Không ít lần mình tự nhủ nếu cứ cô đơn mãi đến cuối đời thì cũng chẳng sao đâu. Bởi người ta chỉ chết vì đói chứ chẳng mấy người chết vì cô đơn. Thế nhưng lòng mình vẫn nặng trĩu khi xem một bộ phim tình cảm lãng mạn hay bắt gặp một cặp đôi nào đó tình tứ trên đường.


Nhạc sĩ Trần Tiến từng viết “Tuổi thơ như chiếc gối êm, để cho tuổi già úp mặt”, mình thấy đúng quá. Cái tuổi 23 ở mình đang còn chênh vênh, mông lung, ấy vậy mà mình nhớ da diết về những gì đã qua. Nhớ về những ngày còn đi học, còn sống ở quê, còn vô tư nô đùa với những người bạn… Bây giờ thì khác rồi, một mình giữa Sài Gòn này. Nhiều khi thấy mình cô độc biết bao!

Mình luôn nặng lòng với tất cả những gì đã qua. Lúc nào cũng tỏ ra không bận tâm tới quá khứ, không nhớ chút gì buồn đău. Nhưng thật ra tim mình tan nát lắm rồi, lòng mình vẫn thắt lại khi chợt nhớ về một điều gì đó.


Những lần gần đây nhất mình khóc là gì? Là khi tốt nghiệp, là khi rời quê vào lại Sài Gòn sau kì nghỉ Tết và hôm nay. Ừ thì chí ít mình vẫn còn nhân tính, mình vẫn biết buồn và biết khóc. Có lẽ nên lấy đó làm niềm vui, niềm hy vọng để tiếp tục sống với ngày mai…

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

Để nhớ một thời ta đã vô tư

Tự nhiên mình nhớ về ngày xưa, mà mình tin rằng tất cả người lớn, ở độ tuổi như mình chẳng hạn, đều sẽ có những lúc nghĩ về ngày xưa, nhớ về một thời tuổi thơ dẫu có nghèo khổ hay thiếu thốn đến thế nào đi chăng nữa, thì trong lòng vẫn rực sáng và thấy bình yên đến lạ lùng.
Mình nhớ ngày bé mình đi học mẫu giáo, cứ đến thứ 6 hàng tuần là cô lại phát phiếu bé ngoan cho những bạn đi học đầy đủ và nghe lời cô. Ngày ấy, mình luôn cố gắng để tuần nào cũng được, và rồi mang về trân trọng, nâng niu, giữ gìn và tự hào lắm lắm.
Mình nhớ tuổi thơ của mình gắn với rất nhiều trò chơi huyền thoại. Những lần đi tắm sông giữa trưa nắng, những buổi chiều phơi mặt ngoài đồng để rình bắt tổ chim. Mà không hiểu sao ngày đó, đứa nào trong xóm mình cũng thích nuôi chim, mặc dù bắt về vài bữa là nó chết. Mình nuôi không biết bao nhiêu con chim mà cứ được tuần là nó giã từ mình hết. Mình nhớ những buổi chiều thả diều giấy bay cao vút, cả nấy đứa ngồi dưới đất nhìn lên chỉ trỏ đầy tự hào.
Lớn hơn một chút, bọn mình không chơi những trò chơi trẻ con ấy nữa. Buổi tối, mấy đứa bạn thân rủ nhau đi bộ ngoài đường tối thui, ngày đó không có đèn ngoài đường như bây giờ. Thích nhất là những tối mùa hè, mất điện, gió mát còn trăng sáng, tập trung ngồi lại với nhau, hát vu vơ, kể chuyện ma. Thú vị và vui lắm lắm.
Rồi khi lên cấp 3, đứa nào cũng phải lao đầu vào học, gặp nhau chẳng còn nhiều. Những thú vui ấy dần dần trôi vào quá khứ mất. Đến khi nhìn lại thì đứa nào cũng đã chọn cho mình một con đường riêng rồi. Một năm cũng chỉ gặp nhau được 1, 2 lần.
Vậy đấy, tuổi thơ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, êm đềm nhất, đáng trân trọng nhất và cũng khiến người ta nhớ nhất bởi vì chẳng thể quay về được nữa…

Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Cuối tuần hội ngộ

Bao nhiêu lâu ta không gặp nhau, bao nhiêu lâu ta không thấy nhau...

Lâu lắm mới có một hẹn để cùng nhau gặp mặt và nhắc lại chuyện xưa. Cuộc gặp gỡ chỉ thiếu mỗi bác Ếch xanh. Bác Huệ thì giờ đã có thêm một cô công chúa xinh đẹp và đáng yêu y như mẹ. Mấy chị em ngồi náo loạn cả lầu của quán trà sữa. Mà chẳng hiểu sao miệng đứa nào cũng gào to hết cỡ, đã thế còn văng tung tóe nữa chứ. Thế cũng mang danh là sinh viên sư phạm, mà lại còn là giáo viên dạy Văn! :)

Từ trà sữa...

Cho tới bún đậu mắm tôm.

Ai cũng bảo "Cậu Hiếu dạo này mập nhưng mà đen hơn xưa"...


Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Tháng 3

Tháng 3 rồi, ngoài Bắc có lẽ đã bớt lạnh hơn, nắng đã bắt đầu le lói trên nền trời đặc quánh một màu xám xịt. Trong này thì ngày nào cũng nắng ấm hết cả. Có lẽ vì thế mà mình thấy phù hợp với tiết trời Sài Gòn hơn. Tất nhiên đôi khi vẫn thèm được cuộn tròn mình trong chăn ấm và hưởng cái mát mẻ của mùa đông.

Tháng 3, mọi thứ với mình giờ đã đi vào quỹ đạo. Mình bớt suy nghĩ, lo toan hơn trước. Giờ là lúc tập trung vào để làm những gì mình thích, mình muốn. Ấp ủ một chuyến du lịch đâu đó, nhưng chưa có thời gian thích hợp. Nhưng mà năm nay chắc chắn phải đi! Có khi hè mình lại về quê cũng nên. 5 năm rồi chưa hưởng một mùa hè ngoài Bắc. Tự nhiên thèm nghe mùi rơm rạ, thèm nghe tiếng ếch nhái kêu ran…

Bao lâu rồi không được hít hà hương hoa bưởi...