Bữa nọ mình thức cả đêm để
xem một bộ phim dài tập của Thái mang tên “Định mệnh anh yêu em”. Có lẽ lâu lắm
rồi mình không xem bất cứ một bộ phim dài tập nào chăm chú đến vậy. Mình nhớ lần
cuối cùng mình theo dõi một bộ phim dài tập của thái là vào khoảng cuối thu năm
2016.
Mình thích xem phim thái
vì diễn viên đẹp, diễn rất tự nhiên và nội dung phim bao giờ cũng rất đời, rất
thật, tiết tiết éo le nhưng luôn theo một logic nhất định. Bộ phim lần này cũng
thế. Phim kể về sự ngang trái giữa Wanida, một cô nhân viên văn phòng bình thường
như bao nhiêu người khác và Phawut, một Tổng giám đốc của một công ty danh tiếng,
đẹp trai và chung tình.
Nhưng tiếc thay Phawut đã
có chủ. Mọi chuyện bắt đầu từ một đêm định mệnh khi Wanida và Phawut cùng đặt
chân lên cùng một chiếc thuyền và được thần tình yêu mai mối “chuyện tình một
đêm” bất đắc dĩ. Sau đêm đó dù đã nói rằng đường ai nấy đi nhưng cuối cùng họ lại
quay lại bên nhau bởi vì Wanida có thai. Họ kết hôn khi cả hai chẳng hiểu gì về
đối phương. Một khởi đầu oái oăm, một sự chấp nhận gượng ép, họ trải qua nhiều
dằn vặt, đặc biệt là Phawut, bởi người anh yêu là một cô gái múa ba-lê chứ không
phải cô gái văn phòng kia.
Xem phim này mình thật sự
xúc động khi nam diễn viên chính khóc vì phải chia tay người yêu, xóa đi biết
bao nhiêu kỉ niệm ngọt ngào trước đó. Và mình cũng nhận ra một điều không lấy làm
mới lắm, đó là chúng ta hầu như sẽ không bao giờ có được sự nghiệp và tình yêu
cùng lúc. Nếu muốn có tình yêu chúng ta phải chấp nhận từ bỏ sự nghiệp, hoặc nếu
chấp nhận sự nghiệp thì chúng ta sẽ phải buông bỏ tình yêu. Nếu muốn có cả hai
thì thật tai hại, bởi rốt cục sẽ chẳng có cái nào ổn cả.
Tất nhiên, sau hàng loạt
tình tiết éo le và lấy nước mắt người xem thì Phawut và Wanida đã quay lại với
nhau vì họ nhận ra yêu nhau thực sự và không thể sống thiếu nhau, mặc dù ban
đầu hai người đến với nhau không vì tình yêu.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét