Hôm nay, sau khi kết thúc
bài dạy “Chí Phèo” ở B3 và B10, mình thấy lòng buồn vô hạn vì biết rằng sẽ rất
lâu nữa, hoặc thậm chí là không bao giờ có thể đứng trên bục giảng và giảng “Chí
Phèo” say sưa, nhiệt huyết đến vậy. Chọn “Chí Phèo” để khép lại cuộc hành trình
gắn với Nhân Việt, mình như muốn nhắn nhủ với các em rằng: Chúng ta sinh ra là
người tốt, vì tác động của hoàn cảnh sống mà trở nên xấu xí, ác độc, nhưng rồi
chỉ cần gặp đúng người, được trao cho yêu
thương thì bản chất lương thiện sẽ trỗi dậy vô cùng mạnh mẽ.
Chỉ còn 1 lần gặp gỡ nữa
là mình sẽ tạm biệt nơi đây, thứ níu kéo và làm mình đắn đo nhiều nhất trước khi
quyết định nghỉ việc đó chính là học sinh. Nhưng rồi trước nhiều ngã rẽ và hướng
đi của bản thân, đôi khi chúng ta phải nhẫn tâm với người khác và với cả chính
mình nữa…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét