Lâu rồi mình không viết bất
cứ một cái gì, dễ cũng phải đến cả hai năm. Hai năm qua với mình có vô vàn sự
thay đổi, suy nghĩ, lựa chọn. Mình tập trung tối đa cho công việc, mình đã suy
nghĩ về nó nhiều hơn. Mình chuyển hướng, rẽ ngang sang một nghề nghiệp mới, mà nghề
này cho mình thu nhập không cao, phải tập trung cao độ và bỏ chất xám ra rất
nhiều. Nhưng hình như đây cũng là công việc mà trước giờ mình tâm huyết nhất, đầu
tư nhiều nhất. Nếu như nghề báo là “mối tình đầu” đầy đau khổ nhưng cũng rất ngọt
ngào, thì mình hy vọng nghề giáo sẽ là “người tình” chung thủy và theo mình mãi
mãi.

Khi theo nghề giáo, mình
thấy mình cần pải học nhiều hơn, mình học mỗi ngày, mỗi tối trước khi lên lớp.
Mình được sống lại những giây phút mà cách đây cả gần chục năm trước, khi ngồi
dưới nghe cô dạy Văn giảng bài, nhất là khi học “Hai đứa trẻ”, “Vội vàng”. Có lẽ
nghề này đã phát huy tất cả những năng lực mình có, mình tận dụng tối đa được
những kiến thức tích lũy được khi còn ngồi trên ghế nhà trường THPT.
Tất nhiên, nghề nào cũng
có chuyện vui buồn riêng của nó, song mình vẫn luôn cố gắng để mãi nhiệt huyết
và yêu nghề!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét