Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Phim cũ

Tối nay rảnh ngồi xem lại phim Nhật Kí Vàng Anh (nói là rảnh nhưng thực chất là rất bận, biết bao bài vở đang ngập đầu nhưng vẫn không có tâm trí làm), đó là một bộ phim mà đã gắn bó với suốt những tháng ngày còn là học sinh cấp 2 của mình. Ngày xưa, mình xem phim đó và rất thích những nội dung phim cũng như là diễn viên trong đó. Mình còn nhớ mình đã mua giấy dán tường, mua giá sách, mua cả mấy ông sao dạ quang về trang trí phòng sao cho giống phòng của các nhân vật trong đó nữa. Thế mà bây giờ cũng đã 7 – 8 năm rồi. Nhanh thật đó. Đã không muốn nói thì thôi chứ mỗi lần nhắc đến chuyện cũ là lại thấy thời gian trôi rất nhanh. Mình thấy sợ quá. Giá mà mình cứ ở mãi tuổi này thì tốt biết bao.

Dàn diễn viên phim "Nhật kí Vàng Anh"


Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

27.04.2012 - 27.04.2015

Cho đến bây giờ mình vẫn dùng ngày mình và một người quen nhau để làm mật khẩu đăng nhập vào tài khoản sinh viên của mình. Mặc dù mình và người ta đã chia tay, đã không còn là gì của nhau. Mình cũng chẳng buồn để đổi lại mật khẩu làm gì, mặc kệ. Cái ngày ấy cũng chỉ được mình sử dụng hơn một năm nữa mà thôi. Năm sau bằng giờ thì mình cũng gần ra trường rồi. Vậy là ngày tháng ấy sẽ vĩnh viễn trôi đi và chắc chắn mình chẳng còn dịp gì để nhớ đến nó nữa.

Cho đến tận bây giờ mình cũng vẫn chưa quên được. Tất cả mọi thứ vẫn cứ ở trong mình. Thỉnh thoảng hiện về một cách mãnh liệt và khiến tim mình đau nhói. Mình cũng tự dặn mình, 4 năm Đại học, mình có thể buồn, có thể đau, có thể khóc vì mối tình ấy. Và tuyệt nhiên đến giờ mình chưa có mối tình thứ hai. Nhưng từ sau khi ra trường, mình sẽ quên và buộc phải quên. Bốn năm đưa tang cho mối tình đầu là quá đủ rồi. Tuổi trẻ của mình cũng chẳng còn bao nhiêu. Ra trường đi làm, mình phải lo nhiều thứ. Và hơn nữa mình còn có gia đình, bạn bè.


Hiện tại, mình không mong muốn tìm được người yêu thương mình thật lòng. Mình cũng chẳng mong ước sau này sẽ được sống chung với ai đó đến trọn đời. Mình chỉ muốn có một công việc đàng hoàng, thu nhập ổn định. Tự lo được cho chính mình. Mình sẽ kiếm tiền, sẽ làm những điều mình thích, sẽ đi tới những nơi mình chưa bao giờ đi. Mình phải trả ơn bố mẹ nữa. Bởi mình nợ bố mẹ quá nhiều rồi. Và  bản thân mình cũng tự biết trong ba đứa con, mình là đứa bất hiếu với bố mẹ. Nếu có kiếp sau, mình nguyện trở thành một người bình thường khác, hoặc là cát bụi cũng được. Xin đừng để vì mình mà bố mẹ phải buồn nữa. Mình đau lòng lắm!

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Lớn!

Thỉnh thoảng đang ngủ trưa có tin nhắn điện thoại, mình bật dạy mở ra xem. Hóa ra đó là tin nhắn báo Mẹ đã chuyển tiền hằng tháng vào tài khoản. Trước đây mình chẳng bao giờ để ý tới việc đó, suốt cả năm nhất, mình tiêu tiền ghê gớm lắm. Mỗi lần hết tiền là gọi về, thỉnh thoảng lại xin thêm này nọ các kiểu. Mình vẫn nhớ Mẹ vẫn hay gọi điện hỏi xem còn tiền không Mẹ gửi. Mình cứ vô tư nhận, vô tư xài. Nguyên cả năm nhất tiền mình mua quần áo nhiều ghê gớm.

Năm hai, mình vẫn vô tư như vậy. Rồi bắt đầu từ hè, mỗi lần thấy tin nhắn tiền Mẹ chuyển trong tài khoản, mình bắt đầu suy nghĩ. Có nhiều khi mình ngồi khóc. Mười tám năm Bố, Mẹ nuôi ăn học, lo lắng đủ điều. Mình không phải bắt tay vào làm việc gì, nhiều lúc còn trốn tránh việc. Để rồi khi rời ghế nhà trường mình lại vào tận trong này học Đại học, Bố, Mẹ lại vẫn phải gửi tiền hằng tháng cho. Đôi khi mình tự hỏi sinh mình ra phải chăng là một gánh nặng, một trách nhiệm lớn lao và khó nhọc cho Bố, Mẹ. Đủ 18 tuổi, đã là cái tuổi trưởng thành, tự chịu trách nhiệm trước pháp luật, đã tự do làm nhiều thứ. Vậy mà chỉ có việc đơn giản nhất là tự nuôi sống bản thân mình mà mình cũng chẳng làm được.

Ngay cạnh khu mình trọ, có một cậu bé chỉ chừng trên dưới 10 tuổi, không được đi học, không có bố mẹ ở bên. Cậu bé ấy làm ở một tiệm sửa xe máy. Suốt ngày nhem nhuốc vì dính dầu mỡ, luyên liếc, khắp người mồ hôi nhễ nhại. Thỉnh thoảng mới thấy cậu cười với hàm răng trắng toát. Mình tự thấy xấu hổ khi nhìn cậu bé đó. Mình hơn nó cả chục tuổi đầu, vậy mà còn chưa tự kiếm được một bữa ăn. Mình vô dụng quá chăng.

Thỉnh thoảng mình viết bài về các nhân vật, đó là những người làm nghề xe ôm hay những xóm trọ nghèo. Khi đó mình cũng tự vấn chính bản thân mình. Mình quá may mắn khi được sinh ra trong một gia đình đầy đủ và không thiếu thốn gì. Vậy nên mình phải biết quý trọng những điều ấy. Nhưng rồi mình cũng chỉ có suy nghĩ vậy chứ chưa làm được gì. 20 tuổi mình vẫn như một đứa bé mới sinh ra!



Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Chào tuổi 21

Vậy là tôi đã đi qua tuổi 20! Bước sang tuổi 21, tôi không thấy buồn nhiều hơn là vui. Bởi vì với tôi, 20 là cái tuổi đẹp nhất ở đời người. Tôi muốn mình được sống mãi ở tuổi 20 mà không phải già đi. Tôi muốn tuổi 20 của mình phải kéo dài hơn nữa. Nhìn lại một năm đã qua, tôi tự hỏi mình đã làm được gì cho tuổi 20? So với tuổi 18 và 19, tuổi 20 tôi đã làm được nhiều điều hơn. Tôi đã sống và đã cháy hết mình với những ngày tháng tươi đẹp ấy. Tôi đã không để phí hoài sức trẻ của mình. Tôi tự hào về những điều mình đã làm được.

Nhưng bước qua tuổi 20, tôi suy nghĩ nhiều hơn trước. Một mặt đó là sự trưởng thành và phát triển bình thường của con người. Nhưng mặt khác nó làm tôi khổ tâm. Tôi bị dằn vặt bởi nhiều thứ, tôi lo nghĩ nhiều thứ. Tôi băn khoăn và hoài nghi chính mình. Có đôi lúc tôi ước giá mà mình là người sống hời hợt, mặc kệ mọi sự ở đời. Cứ vô tư mà sống. Sống chẳng cần biết đến ngày mai, chẳng cần lo nghĩ xa làm gì. Nhưng tôi lại không thể làm như vậy được. Tôi đau khổ với những nghĩ suy của chính mình.

Tôi đã 21 tuổi. Năm sau, khi bước sang tuổi 22 cũng là lúc tôi rời khỏi ghế giảng đường Đại học, tôi bắt đầu lăn lộn ngoài xã hội và phải còn lo nghĩ nhiều hơn. Mà có lẽ bắt ở cái tuổi đó cái người ta suy nghĩ nhiều nhất đó chính là “tiền”. Sau khi cầm tấm bằng Đại học trên tay, tôi chính thức bị đẩy ra khỏi thời bao cấp, bố mẹ sẽ không gửi tiền hằng tháng cho nữa. Gánh nặng tiền bạc lại đè lên đôi vai một đứa vốn trước đây chẳng biết làm cái gì và cũng chưa lăn lộn gì ở ngoài đời. Giá mà tôi có sức khỏe thì cũng chẳng phải lo lắng, nhưng tôi vốn yếu, và tài thì cũng chẳng cao. Bởi thế tôi không chỉ sợ mình thất nghiệp mà còn sợ trở thành gánh nặng cho bố mẹ.

Tôi đón tuổi 21 của mình bên cạnh những người chị, người bạn mà tôi yêu thương và trân trọng nhất của mình. Cảm ơn mọi người đã ở bên tôi trong giây phút ấy!

Với những người chị: 



Với những người bạn thân



Tuổi 21 yêu đời, thành công và bớt suy nghĩ nhé !




Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Chênh vênh 20

So với tuổi 18, tuổi 20 tôi đã làm được nhiều thứ hơn. Tôi tự hào về những điều đó. Nhưng quả thực khi tuổi 18 qua đi cũng là lúc tôi đã đánh mất đi rất nhiều nhiệt huyết, nhiều sức trẻ. Cũng có thể cú vấp ngã đầu tiên và cũng là lớn nhất (tính tới hiện tại) đã làm tôi nản đi nhiều. Đôi khi tôi cứ tưởng 20 tuổi mình phải mạnh mẽ lắm, bản lĩnh lắm, phải chai lì lắm. Tôi cũng từng chạy đua, từng cố gắng để theo đuổi ước mơ. Và ki bắt đầu chạm được vào nó thì tôi lại mông lung, chênh vênh với rất nhiều suy nghĩ trái ngược nhau.

Tuổi 18, tôi nghĩ và mơ về một tương lai với cái nghề “cao quý nhất trong những nghề cao quý”. Ngày ngày hai buổi tới trường, được gặp gỡ, được truyền nhiệt huyết và tình yêu văn học cho các em đang trong độ tuổi tươi đẹp nhất. Tôi sẽ giảng cho các em về những tác phẩm thơ, truyện ngắn thấm đẫm tình yêu quê hương, gia đình, tinh thần cách mạng. Cắt nghĩa cho các em hiểu xứ mệnh của văn học là gì, nhất là trong cái thời tuy không có chiến tranh nhưng mà xã hội thì rối loạn hơn nhiều.

Tuổi 19, tôi thấy mình chẳng hợp với nghề giáo. Tôi thích bay nhảy, thích rong ruổi, thích tự do. Đây cũng là lí do mà tôi từng cự tuyệt lời khuyên của bố là sau này thi vào một trường thuộc ngành Quân đội. Vì sau này không phải lo tới chuyện việc làm, mà nếu có thì bố cũng đã vạch sẵn đường ra rồi. 19 tuổi tôi thích được đi, được viết, được khám phá và nhận cuộc sống quanh mình.


Đến 20 tuổi, tôi chắc cú mình hợp với nghề viết báo lắm. Tự do, thoải mái bay nhảy kiếm tìm đủ thứ. Tha hồ trải nghiệm, gặp gỡ và sẻ chia. Tôi tìm lại được giấc mơ mà 2 năm trước tôi từng mơ ước  và vẫn chưa thực hiện được. Tôi vui mừng vì điều đó và yên tâm với nhiệt huyết của mình.

Bước sang tuổi 21, tôi phân vân giữa nhiều hướng đi, vì chỉ một năm nữa là tôi tự thân vận động, bước ra ngoài xã hội và phải tự nuôi sống mình. Tôi đắn đo, suy nghĩ về nó quá nhiều. Ám ảnh của sự thất nghiệp, đau khổ vì sau này làm một công việc mình không thích và lo sợ rằng sau này mình có còn đủ nhiệt huyết để theo đuổi nghề viết nữa hay không?!

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Lưng chừng cảm xúc

Mình không biết rằng liệu ngày mai, ngày kia, thậm chí là mai sau mình có thể quên được những người mà mình đã từng thương nhớ hay không. Cũng có thể mình phải chung sống với nỗi nhớ và sự đau khổ ấy suốt đời. Có lẽ dẫu không thể quên được nhưng mình đành phải chôn chặt nó vào sâu tận đáy lòng để tiếp tục sống tốt. Mình phải tiếp tục mạnh mẽ, tiếp tục bản lĩnh để còn đối mặt với những ngày tháng kế tiếp.

Không phải thỉnh thoảng, mà hầu như lúc nào mình cũng suy nghĩ về những mối tình đã qua. Đôi khi mình không ngờ rằng bản thân mình lại lụy tình đến vậy. Mình chỉ muốn sau một giấc ngủ dài có thể quên hết đi được mọi việc. Nhưng không! Ngay cả trong giấc ngủ mình cũng chẳng thể quên được người ta. Mình bất lực với chính mình. Mình đang không tự điều chỉnh được chính suy nghĩ của mình. Và mình đang hoàn toàn vô định, mất phương hướng.


Ở đời ai rồi cũng phải trải qua một vài mối tình. Người may mắn thì có thể tình đầu cũng là mối tình duy nhất. Có người phải trải qua hai, thậm chí là nhiều hơn thế. Mình cũng vậy, mình yêu, từng chia tay. Mình từng hạnh phúc, và mình cũng từng khổ đau. Chỉ có điều mình mới 20 thôi mà, sao chuyện tình cảm với mình lại khó đến vậy.

Mình đang sống giữa những tháng ngày đẹp tươi thế này nhưng mình lại cảm thấy rất cô đơn. Dường như mình đang bị (hoặc tự) tách mình ra khỏi cuộc sống thì phải. Thỉnh thoảng mình vẫn tự an ủi mình rằng đó là trải nghiệm, mà ở đời ai trải nghiệm càng nhiều thì càng có kinh nghiệm sống, càng không bị cuộc sống quật ngã. Nhưng liệu rằng những trải nghiệm kiểu như thế này khi nào sẽ chấm dứt. Hay là mình phải trải nghiệm cho tới khi cái tuổi tươi xanh đã đi qua!?