So với tuổi 18, tuổi 20 tôi đã làm được
nhiều thứ hơn. Tôi tự hào về những điều đó. Nhưng quả thực khi tuổi 18 qua đi cũng
là lúc tôi đã đánh mất đi rất nhiều nhiệt huyết, nhiều sức trẻ. Cũng có thể cú
vấp ngã đầu tiên và cũng là lớn nhất (tính tới hiện tại) đã làm tôi nản đi nhiều.
Đôi khi tôi cứ tưởng 20 tuổi mình phải mạnh mẽ lắm, bản lĩnh lắm, phải chai lì
lắm. Tôi cũng từng chạy đua, từng cố gắng để theo đuổi ước mơ. Và ki bắt đầu chạm
được vào nó thì tôi lại mông lung, chênh vênh với rất nhiều suy nghĩ trái ngược
nhau.
Tuổi 18, tôi nghĩ và mơ về một tương lai
với cái nghề “cao quý nhất trong những nghề cao quý”. Ngày ngày hai buổi tới
trường, được gặp gỡ, được truyền nhiệt huyết và tình yêu văn học cho các em
đang trong độ tuổi tươi đẹp nhất. Tôi sẽ giảng cho các em về những tác phẩm
thơ, truyện ngắn thấm đẫm tình yêu quê hương, gia đình, tinh thần cách mạng. Cắt
nghĩa cho các em hiểu xứ mệnh của văn học là gì, nhất là trong cái thời tuy
không có chiến tranh nhưng mà xã hội thì rối loạn hơn nhiều.
Tuổi 19, tôi thấy mình chẳng hợp với nghề
giáo. Tôi thích bay nhảy, thích rong ruổi, thích tự do. Đây cũng là lí do mà
tôi từng cự tuyệt lời khuyên của bố là sau này thi vào một trường thuộc ngành
Quân đội. Vì sau này không phải lo tới chuyện việc làm, mà nếu có thì bố cũng
đã vạch sẵn đường ra rồi. 19 tuổi tôi thích được đi, được viết, được khám phá
và nhận cuộc sống quanh mình.
Đến 20 tuổi, tôi chắc cú mình hợp với
nghề viết báo lắm. Tự do, thoải mái bay nhảy kiếm tìm đủ thứ. Tha hồ trải nghiệm,
gặp gỡ và sẻ chia. Tôi tìm lại được giấc mơ mà 2 năm trước tôi từng mơ ước và vẫn chưa thực hiện được. Tôi vui mừng vì
điều đó và yên tâm với nhiệt huyết của mình.
Bước sang tuổi 21, tôi phân vân giữa nhiều
hướng đi, vì chỉ một năm nữa là tôi tự thân vận động, bước ra ngoài xã hội và
phải tự nuôi sống mình. Tôi đắn đo, suy nghĩ về nó quá nhiều. Ám ảnh của sự thất
nghiệp, đau khổ vì sau này làm một công việc mình không thích và lo sợ rằng sau
này mình có còn đủ nhiệt huyết để theo đuổi nghề viết nữa hay không?!