Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

...

Hôm qua mình ngủ một đêm ngon giấc, không suy nghĩ lan man, không gặp ác mộng, không nhớ về người cũ. Cũng có thể cả ngày qua, mình đủ mệt lắm rồi, cho nên sáng nay dậy, lòng mình đã thôi nổi sóng. Mình, thông thường sẽ cố dồn nén tất cả vào trong, tự mình giấu đi những nỗi đau mà mình đang hứng chịu. Thỉnh thoảng mình mới bộc phát ra ngoài, có thể đó là khi mà mình rơi vào tình trạng trầm cảm hoặc stress kinh khủng lắm. Thường thì mình chỉ nổi loạn bằng cách khóc thật to hoặc hát ầm ầm, nghe nhạc suốt cả ngày lẫn đêm. Trước giờ, có đôi khi mình nghĩ đến cái chết, nhưng tuyệt nhiên mình không bao giờ tự hành hạ bản thân mình cả. Mình luôn nghĩ rằng thân thể này không phải chỉ của riêng mình, nó là của cha mẹ ban tặng cho. Vậy nên nếu không làm nó mạnh mẽ hơn thì cũng đừng làm nó bị tổn thương.

Sáng hôm thứ 7, mình ngủ dậy và chỉ muốn làm một cái gì đó cho đã. Mình tính đi nhuộm tóc, rồi đi xăm mình. Khi đó, những suy nghĩ nổi loạn trong mình lên cao đến tột đỉnh. Rồi mình lại phải nghĩ, phải đắn đo. Liệu rằng mình làm vậy thì cha mẹ mình có vui, có an tâm. Rồi sau này khi sóng lòng đã lặng, mình nhìn lại thì có thấy những việc làm ấy là ý nghĩa! Mình vậy đấy, đôi khi muốn thay đổi bản thân nhưng rồi lại phải chịu ràng buộc nhiều thứ. Vậy nên mình chỉ mãi là mình thôi, chẳng thể khác được.

Tốii qua, vô tình mấy thấy người cũ đã hủy kết bạn trên FB, khi đó, lòng mình như có một vết dao cắt rất đau, rất nhói. Có nỗi đau nào vừa ngọt ngào mà lại nhói buốt tới vậy không. Khi đó mình tự dưng thấy trống rỗng trong lòng, mình chỉ muốn gào thét, muốn cấu xé cho tan tành mọi thứ. Trước đây, mỗi lần mình không hài lòng chuyện gì thì laptop, điện thoại của mình cứ thế lần lượt mà bay vào tường rồi tan ra từng mảnh. Bây giờ, mình đã phải học cách kiềm chế và sống khác hơn xưa.


Hôm nay tỉnh dậy, mình viết những dòng này, như là tự nhắc nhở mình: Nếu không mạnh mẽ thì yếu đuối cho ai xem. Không ai có thể sống thay bạn, chỉ bạn mới có thể thay đổi cuộc sống của chính mình. Vậy nên hãy cứ ngẩng cao đầu mà bước, đừng chôn vùi tuổi thanh xuân ở mấy mối tình trẻ con vậy nữa. Nhé, được không???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét