Tạm biệt Sài Gòn, vậy là tròn
4 năm đến Sài Gòn, ở trọ Sài Gòn, ăn món ăn Sài Gòn, uống nước Sài Gòn và thỉnh
thoảng dùng tiếng của Sài Gòn. Ở mảnh đất phồn hoa đô hội này, mình đã chôn chặt
biết bao kỉ niệm vui buồn, những điều đáng nhớ đã khắc sâu trong lòng, những điều
không đáng nhớ cũng chẳng thể nào quên được. Như Trịnh nói: “Kỉ niệm nào cũng
đáng nhớ nhưng cứ phải quên”, còn mình thì có những điều nếu quên được là tốt
nhưng mình lại cứ phải nhớ. Vậy đấy!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét