Đôi khi mình cũng ước mơ về một hạnh phúc, đơn giản, nhỏ bé thôi nhưng đủ ấm áp để thấy lòng không quạnh quẽ giữa chốn đông người. Mình thích những buổi tối khi thành phố đã lên đèn, bước vội lên một chuyến xe bus nào đó rồi thả hồn qua khe cửa để đón chờ những dư âm của một ngày tàn sắp hết. Phố lên đèn rực rỡ, người ta vội hơn nhưng cũng tình cảm và ấm áp hơn. Thỉnh thoảng, mình bắt gặp một cặp đôi nào đó đèo nhau tình tứ, ôm eo hay nói cười vui vẻ, mình chỉ thầm nhoẻn miệng cười rồi nước mắt lại thầm rớt ra. Ngày xưa mình cũng hay mơ ước lắm, đến bây giờ vẫn vậy. Nhưng hiện thực cuộc sống khiến mình thấy đau và cô độc đến lạ thường.
Đôi khi, mình tự hỏi chính mình, phải chăng kiếp trước đã làm điều gì kinh tởm lắm để đến kiếp này mình phải trả nợ và đau thương nhiều đến vậy. Chỉ là mơ về một hạnh phúc nhỏ nhoi thôi mà sao khó và xa vời đến thế. Những ngày cuối năm, phố se lạnh và lòng mình thì gần như đã đóng băng. Những nỗi đau cứ lần lượt kéo đến khiến mình ngã quỵ trước cuộc đời. Mình chỉ sợ rằng mình không đủ vững bước để tiếp tục nữa thôi.
20 tuổi, mình trải qua nhiều nỗi đau kinh hoàng lắm. Mình cứ ngỡ tưởng như tất cả mọi đau thương của cuộc sống này đều đổ dồn hết vào mình vậy. Nếu đó là một món quà từ Thượng Đế, mình sẽ chấp nhận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét