Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

Rồi mình sẽ quên được tất cả mà

Hôm qua mình đã thi xong môn cuối, cũng là kì thi cuối cùng của đời sinh viên. Mình hy vọng là vậy, vì có môn mình làm bài không ổn lắm nên cũng khá lo lắng. Thi xong, mình cùng 4 đứa bạn thân nhất ở giảng đường Đại học đi karaoke, đi ăn, rồi lại ra công viên nói chuyện. Bọn mình luôn trân trọng những tháng ngày còn được ở cạnh nhau, được vui cười, lo lắng cùng nhau. Những câu chuyện vốn dĩ được giấu kín cuối cùng cũng đã phải lộ diện, bọn mình nói với nhau về nhiều thứ, trong đó có cả chuyện tình yêu!
Ngày mai, mỗi đứa đã một nơi rồi, chỉ còn mình mình bám trụ lại ở cái đất Sài Gòn này. Mai là mình bắt đầu cho kì thực tập và cũng là sự trở lại với nơi mà đã cho mình rất nhiều thứ. Ngày mai, mình buộc lòng phải quên đi tất cả để mạnh mẽ và bản lĩnh hơn, để nhẹ lòng và thoải mái hơn. Thật ra 2 – 3 ngày nay, tâm trạng mình đã ổn hơn rất nhiều rồi. Đêm mình đã có thể ngủ được ngon giấc, ít suy tư về người cũ, vào FB của người ta cũng ít hơn.
Mình đang phải tập trung cho một giai đoạn mới, giai đoạn khởi đầu: phải tự mình kiếm tiền để nuôi sống bản thân, tự kiếm tiền để học thêm một vài thứ, mua những gì mình thích, đi một vài chuyến đi để trưởng thành và hiểu biết hơn. Mình đang học nhiều thứ và tập trung kiếm nhiều tiền để sau này có thể nhận nuôi một đứa con. Mình hy vọng và khao khát mình sẽ làm được điều đó ở trước tuổi 30.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét