Dạo này thấy buồn và chán mọi thứ. Lâu rồi
cũng chẳng có cảm hứng để viết gì nữa. Những bài viết của mình liên tục bị trả
về. Bắt đầu thấy nản kinh khủng luôn. Ban đầu còn có ý định hợp tác lâu dài với
tòa soạn đó, giờ thấy chắc nó chẳng phù hợp với mình. Có lẽ cố gắng bám trụ để
sau này xin về đó thực tập thôi chứ cũng chẳng mơ mộng gì nhiều nữa.
Cơ mà tự nhiên phát hiện thấy bài của
mình được đăng trên Tạp chí Văn hóa Nghệ An. Vui, người ta cũng rất chu đáo và
lịch sự “Chúng tôi sẽ sớm gửi nhuận bút cho bạn, nhuận bút ít, mong bạn thông cảm”.
Mình viết đôi khi cũng là vì tiền, mà đôi khi cũng chỉ vì đam mê và cảm hứng nhất
thời. Tòa soạn người ta lịch sự như vậy, mình cũng muốn có nhiều bài viết được
cộng tác với họ.
Rồi cả dạo này đang cộng tác với một
trang báo điện tử. Nhuận bút không cao, nếu không muốn nói là rất thấp, thấp nhất
từ trước tới giờ. Tuy nhiên nếu viết đều tay thì cũng được. Bởi ngày nào cũng sẽ
có bài thì cũng đủ chi tiêu. Còn các báo khác thường là theo số, theo kì mà đợi
đăng bài thì quả là phải dài cổ.
Mới đi học được 2 tuần. Bài vở cả đống
mà mình lười đọc vô cùng. Mấy nay toàn vào trà sữa với mấy đứa chơi thân. Đời
sinh viên chẳng mấy nữa là lại hết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét