Hôm nay, Rằm tháng 8, tức là Trung Thu.
Vậy là cũng đã 3 mùa Trung thu vắng nhà, ba mùa Trung Thu không được ở nhà ăn
bánh Trung thu với bố, mẹ. Ba mùa Trung thu không còn được nhìn ngắm ánh trăng
quê mình…
Ba năm, sống một cuộc sống xa gia đình
đã khiến mình hiểu hơn về nhiều thứ. Tự thấy quí giá những phút giây được ở cạnh
bố, mẹ. Những giây phút tuyệt vời khi cả đại gia đình quây quần bên nhau.
Vào Sài Gòn đã 3 năm, nhưng chưa có năm
nào mình đi chơi Trung thu, kể cả các ngày Lễ khác cũng vậy. Mình vừa không có
xe, lại cũng ít bạn bè. Nhiều khi thấy cuộc sống của mình cô đơn quá. Vẫn may
là mình không thấy nó tẻ nhạt. Vì mình vẫn luôn cố gắng để làm cho cuộc sống
thêm ý nghĩa bằng những niềm đam mê.
Có cần một người yêu để có thể tâm sự những
lúc buồn không nhỉ? Có cần một người để thỉnh thoảng trò chuyện, vui cười với
nhau không?! Câu trả lời là một dấu chấm than (!) và một dấu chấm hỏi (?). Mình
chẳng may mắn trong chuyện tình cảm, vì thế mình không còn đủ niềm tin để yêu.
Hoặc cũng có thể là mình chưa tìm được một người thích hợp. Nhiều khi cũng cảm
thấy buồn lắm chứ. Vì bằng tuổi mình ai mà chẳng hạnh phúc với những buổi hẹn
hò. Bằng tuổi mình ai mà chẳng có những lần rung động và những đêm thao thức,
thẫn thờ về một hình bóng…
Nếu như đi đến cuối cuộc đời này mình vẫn
cô đơn? Vậy thì hãy để chính bản thân mình tự yêu lấy mình vậy. Như vậy sẽ chẳng
có nỗi đau nào cả, và cũng sẽ chẳng có cuộc chia ly nào ở đây!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét