Ngồi buồn, lục lại mấy
tấm hình trên Facebook mới thấy sao mà thời gian trôi nhanh tới vậy. Thế là lại
đã bước sang tháng 9 rồi đấy. Một tuần nữa là lại bắt đầu một năm học mới. Mình
đã là sinh viên năm 3. Và như thế là mình đã bước đi được hơn một nửa chặng đường
tìm kiếm tương lai cho chính mình rồi. Chỉ còn 2 năm nữa, 2 năm nữa là sẽ bước
ra ngoài xã hội, sẽ phải “tự thân vận động”. Rồi lại phải chia tay với những đứa
bạn thân thiết nhất của thời sinh viên.
Hôm nay, vô tình nhìn
thấy tấm hình mình, chị Hương, chị Huệ, chị Liên và Diệu Hiền cùng nhau đi ăn ở
Nowzone, tấm hình đó là từ trước Tết. Hôm thi giữa kì môn Hán Nôm của học kì 1
năm 2. Nhanh thật, các bác ấy đã ra trường rồi, chuẩn bị đi dạy. Những người chị,
người bạn mà mình vô cùng quí, rất hợp cạ trong việc chém gió, trò chuyện. Sao
thỉnh thoảng mình nghĩ lại thấy nó bịn rịn, luyến tiếc tới vậy. Thời gian sao
mà nghiệt ngã, đời người sao cứ hội ngộ rồi lại chia tay?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét