Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

Ngày mai, cứ để ngày mai lo

Những ngày tháng đầu tiên của năm học thứ 3 trên giảng đường Đại học, tôi đã bắt đầu thấy mệt mỏi với các môn học. Mặc dù kì này tôi đăng kí môn học ít nhất từ trước tới nay. Những môn học của kì này chủ yếu liên quan tới việc phải đọc các tác phẩm văn học, các công trình nghiên cứu. Các công việc làm bài tập nhóm cũng mệt mỏi hơn rất nhiều.

Tôi đã quên mất cái thói quen cứ tối đến là ngồi vào bàn học của thời còn là học sinh. Lên Đại học, tôi lười hơn nhiều so với những tháng ngày là học sinh cấp 3. Tôi ngủ muộn hơn những ngày học cấp 3, nhưng tôi đâu có học bài, phần lớn thời gian tôi dành để la cà trên các trang xã hội, xem phim…Kết quả học tập của tôi cũng vì thế mà chẳng có cái nào nên hồn, mặc dù vẫn là loại Khá, nhưng quả thực tôi thấy rất chán mỗi lần nhìn bảng điểm của mình. Quả thực ngay từ khi đi học Đại học tôi đã có cái suy nghĩ rằng công việc sau này tôi làm sẽ cần tới thực tế, kinh ngiệm và trải nghiệm sống nhiều hơn là những con số vô hồn kia. Thế nhưng so với những đứa bạn tôi chơi cùng thì quả là thấp kém.


Tôi đã là sinh viên năm 3, chuẩn bị đi thực tập. Tôi sợ mình phải đứng trước lớp học với vô số cái đầu và những cánh tay cứ nhao nhao lên. Tôi thấy chán vô cùng cái cảnh mà thầy giáo cứ ra rả giảng bài còn học trò thì mắt nhìn vô hồn còn tâm trí thì bay bổng. Ngày xưa tôi cũng đã từng thế, thầy giảng mặc thầy, trò cứ thế hả hê suy nghĩ trong đầu.

Tôi không thích nghề Giáo, quả thực là vậy và tôi cũng chẳng mốn sau này tối nào cũng soạn bài, sáng nào cũng dậy sớm. Hôm nào cũng phải gân cổ lên rao giảng cho học sinh nghe. Tôi muốn làm một công việc tự do, năng động. Tôi thích nghề báo và yêu nghề báo. Mong rằng tôi sẽ có thể vác giấy giới thiệu tới một tòa soạn nào đó và người ta sẽ nhận tôi  vào thực tập ở đó. Hy vọng là thế!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét