Tháng 10 về, vậy là đất trời lại bước
sang một mùa mới: mùa đông. Mùa đông là mùa mang lại tình yêu và nỗi nhớ cho
nhiều người. Đông mang trong mình những cơn gió lạnh tới thấu da, thế nhưng
cũng chính từ đó mà ta thấy yêu, thấy quí cuộc đời này hơn. Bởi lẽ có sự thay đổi
trong các mùa cũng là một thú vui để con người có thêm nhiều trải nghiệm sống,
có thêm nhiều cảm xúc yêu thương.
Mùa đông về khiến bầu trời cao xanh ngày
nào của mùa thu dần đi mất. Thay vào đó là một màu xam xám đặc trưng, Nếu như
thu về người ta thích cái cảm giác thức dậy sớm của những mỗi sớm mai thì đông
tới, người ta trở nên lười hơn nhiều. Cái không khí se se lạnh của buổi sáng cứ
khiến cho con người ta muốn níu giữ mãi cái khoảnh khắc ấm áp trong chăn.
Những buổi sáng mùa đông, khi màn trời
là một màu sương mù dãy đặc, người đi đường hư hư, ảo ảo, chẳng giám vượt nhanh
vì biết bao nhiêu nguy hiểm đang rình rập. Có
chăng vì thế mà mà ta cảm thấy mùa đông thời gian trôi chậm hơn? Và cũng
có lẽ vì mùa đông tới mặt trời đi ngủ thì sớm mà thức dậy thì muộn mà người ta
biết quí giá về những phút giây đang có trong đời.
Những ngày mùa đông, trên cành cây không
còn một chiếc lá vàng nào nữa. Bởi khi thu tới, lá vàng đã rơi xuống cả một góc
trời rồi. Tới khi đông về, cành cây đã trơ trụi lá. Nhưng người ta lại vẫn reo
vui vì mùa đông chính là khoảng thời gian để ấp ủ bao mầm xanh tươi tốt để khi
xuân vừa bước sang là muôn loài đua nhau khoe sắc. Nếu như không có mùa đông
thì có lẽ mùa xuân cũng chỉ bình thường như bao mùa khác vậy. Vì có mùa đông
thì ta mới thấy xuân ấm áp hơn nhiều.
Mùa đông về còn đâu tiếng chim vào buổi
sáng sớm. Bởi nó cũng say mê với một giấc ngủ dài sau một đêm se lạnh. Những
chú chim thi nhau kiếm những cọng rơm về để che chắn cho ngôi nhà nhỏ của mình
để cùng nhau giữ gìn hạnh phúc qua một mùa đông giá lạnh.
Đông về, con người sẽ gần nhau hơn. Bàn
tay ai đó sẽ nắm chặt hơn. Cái ôm kia cũng sẽ dịu dàng và ấm áp hơn nhiều. Một
buổi tối mùa đông bầu trời vắng ánh sao đêm, nhưng không vì thế mà làm mất đi
cái không khí lãng mạn của một đôi tình trẻ, bởi đôi tay họ vẫn siết chặt vào
nhau. Đôi chân họ vẫn bước trên một con đường, và con tim họ vẫn chung nhau một
nhịp đập như ngày hôm qua.
Hôm nay đông về trên phố, nhưng lòng người
lại ấm áp tới lạ thường. Ấm áp bởi từ nay sẽ có một ai đó để yêu thương, có một
ai đó để chở che và chờ đợi. Mùa đông này lòng người không còn cô quạnh nữa.
Trái tim đã biết yêu thương trở lại sau bao mùa đóng băng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét