20 tuổi, tôi đã bớt mơ mộng về tương lai
và đau khổ về những gì đã xảy ra trog quá khứ. Tôi luôn sống với hiện tại của
mình, sống trọn vẹn từng phút giây trong đời. Bởi tôi đã nhận ra được rằng thời
gian là thứ quí giá nhất, và thời gian cũng chính là khởi đầu cho mọi thứ trong
cuộc đời.
20 tuổi, tôi suy nghĩ thoáng hơn, chín
chắn hơn. 20 tuổi, tôi tự thấy mình chưa bằng ai cả. Bằng tuổi tôi, những đứa bạn
đã bắt đầu kiếm ra tiền. Quả thực tôi cũng tự kiếm ra tiền, nhưng đó chỉ là những
số tiền ít ỏi, tôi không làm thêm bất cứ việc gì. Tôi chỉ tập trung vào việc viết
lách, một công việc mà tôi yêu thích. Nguồn nhuận bút tôi thu lại chẳng bao
nhiêu. Hằng tháng, bố mẹ vẫn gửi tiền đều đều cho tôi, suốt từ năm nhất tới giờ,
và chắc chắn họ còn phải nuôi tôi tới khi tôi tốt nghiệp. Hai từ “tốt nghiệp”
khiến tôi lo sợ. Tôi sợ vì tốt nghiệp xong mình sẽ làm gì đây? Mình sẽ tự sống
như thế nào đây khi bố mẹ không còn gửi tiền hằng tháng nữa.
Hai năm nữa, khi tôi 22, tôi sẽ bị “ném”
ra cuộc đời, không biết tôi có bơi nổi giữa muôn vàn sóng gió ấy hay không!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét