Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Dành tặng những người phụ nữ tôi yêu

Thiên thần có rất ít trong cuộc sống trần thế, và hầu như là tôi chưa bao giờ được thấy thiên thần cả. Có lẽ vì vậy mà Thượng Đế đã tạo ra người phụ nữ để có thể thay thế những thiên thần khiến cho cuộc sống này trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn rất nhiều.

Trong cuộc đời của một gã 20 tuổi như tôi, đã có biết bao người con gái đi ngang đời tôi. Tôi trân trọng họ vừa đủ, yêu thương họ vừa đủ, thân thiện với họ vừa đủ. Mọi thứ mới chỉ là đủ thôi, chứ thực sự với tôi họ chưa phải là một người quan trọng trong số những người quan trọng của cuộc đời tôi. Bởi vì tính tới giờ phút này, tôi vẫn chưa có một để yêu thương! Tôi đang cô đơn!

Nhưng hiện tại trong trái tim tôi luôn dành một thứ tình cảm đặc biệt để dành tặng những người phụ nữ mà tôi yêu quý. Họ chính là những người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi.

1.      Bà ngoại

Những năm tháng tuổi thơ của tôi gắn liền với hình ảnh của một người bà thân thuộc. Nhà tôi cách nhà bà không xa lắm, chỉ đi bộ vài phút là tới nơi. Bên đó lại có mấy đứa em nhà cậu và những người bạn hàng xóm, vậy nên sáng nào tôi cũng sang bên đó chơi. Bà ngoại tôi hiền từ, nhân hậu. Bà thích nhai trầu và nghe radio. Bà ngoại tôi sống tình cảm và dễ bị xúc động. Tôi rất thích những món ăn bà nấu, nó rất ngon và mang một vị đặc trưng.

Đến nay, ngoại tôi đã gần 80 tuổi. Hằng ngày bà vẫn đi xung quanh làng để trò truyện với những cụ già. Đó với tôi là một nét đẹp văn hóa của những làng quê Việt Nam. Ngày bé, thỉnh thoảng tôi vẫn theo bà đi sang nhà hàng xóm rồi ngồi nghe các bà, các mẹ nói chuyện.

Tôi nhớ khi mình còn nhỏ, cứ mỗi tối bà ngoại lại xách lên nhà tôi một chùm ổi chín mọng, thơm ngon, khi thì là một miếng mít, quả bưởi. Những thức quà quê đó dần dần đã đi sâu vào kí ức của tôi. Mà tới bây giờ mỗi lần nghĩ lại, tôi thấy ấm áp đến vô cùng.

Tết vừa rồi tôi về nhà, gặp lại bà. Bà hiền từ, phúc hậu. Đôi mắt đã hằn lên những vết chân chim của những tháng ngày nhọc nhằn nuôi con cháu. Tôi chỉ ước mình có th63 nhỏ lại và xà vào lòng ba như ngày thơ bé.

2.      Mẹ

Ngày bé tôi rất sợ mẹ, bởi mẹ hay đánh đòn tôi. Bố tôi thì không, ông hầu như chẳng bao giờ đánh tôi. Mỗi lần tôi bị mẹ đánh, ông đều vỗ về, an ủi tôi.
Khác với bà ngoại, mẹ tôi là một người phụ nữ bản lĩnh, giàu nghị lực và tài giỏi. Mọi việc trong gia đình đều do một tay mẹ tôi vun vén. Bố tôi hiền lành, ít nói. Vì thế mẹ tôi phải thường xuyên gánh vác những công việc, mà đáng ra đó là những công việc của đàn ông. Mẹ tôi là một người phụ nữa quyết đoán, mọi thứ đều do mẹ tôi chủ động làm, ngay cả việc anh, chị tôi lập gia đình cũng vậy.

Mẹ tôi có sức chịu đựng giỏi. Nhưng bà hay tủi thân và khóc.

Đến bây giờ, dù đã 20 tuổi đầu nhưng tôi vẫn phải xin tiền mẹ hàng tháng. Mẹ vẫn phải lo toan, bươn chải để nuôi nấng tôi ăn học.

Tôi luôn tự hào vì là con của mẹ.

3.      Chị gái

Ngày chị tôi đi lấy chồng tôi khóc một trận như mưa. Anh trai tôi là người vốn bản lĩnh, mạnh mẽ nhưng cũng không kìm nén nổi những giọt nước mắt vì thương chị.

Từ nhỏ chị gái tôi đã phải lao động nặng nhọc. Lớn lên, sự nghiệp học hành chẳng thành nên chị càng vất vả hơn trong cuộc sống mưu sinh. Chị gái tôi rất hiền và chịu khó lam lũ. Công việc dù có nặng nhọc tới đâu chị cũng không bao giờ than vãn với ai. Có lẽ vì thế mà mẹ tôi luôn dành một sự quan tâm sâu sắc tới chị.

Chị tôi đi lấy chồng, tôi biết về bên nhà chồng, chị phải chịu đựng nhiều thứ lắm. Chẳng được như hồi ở nhà. Nhưng có lẽ đó là số phận của chị rồi. Tôi chỉ ước chị có thể mạnh mẽ và bản lĩnh như mẹ tôi, để có thể sống tốt và làm chủ được mọi thứ.




20/ 10, chúc những người phụ nữ tôi yêu luôn khỏe mạnh và sống vui vẻ, hạnh phúc. Tình yêu vốn dĩ là thứ tình cảm chẳng nói nên lời. Chỉ vậy thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét