Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

Tuổi thơ dữ dội

Tự nhiên nhớ về cái hồi còn học lớp 9, lớp 10 kinh khủng. Ngày đó đang ở tuổi ăn, tuổi chơi. Chả phải lo nghĩ gì, cứ thế ngày hai buổi cắp sách tới trường, tối về ngồi vào bàn học mấy tiếng rồi lên giường đi ngủ. Chả phải suy nghĩ, bận tâm về một việc gì.

Nhớ nhất cái hồi học lớp 10 với lớp 11. Khi đó suốt ngoài quanh quẩn ở bên nhà Huế, Hương, Diệp. Mấy đứa chơi thân với nhau từ hồi còn “cởi truồng tắm mưa”. Hơn nữa lại là anh chị em trong nhà nên lại càng thân thiết, gắn bó. Nhớ những trưa mùa hè, trời oi nồng, nóng bức. Trưa nào cũng vậy, cứ ăn cơm xong là lại sang nhà Huế ra mấy cái gốc cây ngoài vườn ngồi chơi, hát hò, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện. Vui ơi là vui. Có hôm thì ở nhà ngủ trưa rồi đến 2 giờ gì đó là sang, ngồi tán phét với nhau một hồi tới 5 giờ chiều mới lếch xác về nhà nấu cơm cho bố mẹ. Nhớ cả những buổi nhà gặt, phải ở nhà phơi lúa, rơm rạ đủ kiểu. May một cái là mình rất ít khi phải ra ngoài ruộng, có khi còn chẳng biết nhà làm ruộng ở những chỗ nào nữa. Những buổi tối mùa hè, ăn cơm xong là cũng đạp x era ngoài đường chơi. Trời mát mẻ, đầy trăng sao. Nhớ nhất là những hôm mất điện, nhà nào nhà nấy cũng chỉ có cây đèn dầu với cái quạt mo, cứ thế thay nhau quạt phành phạch. Rồi đủ thứ chuyện nói với nhau, chuyện gia đình, chuyện mùa màng, ngồi nghe mấy phụ huynh kể chuyện mà thấy thích thích.

Cái ngày đó con đường vào làng mình còn chưa làm. Hai bên đường là hai dãy hoa xuyến chi nở tứ mùa trong năm. Rồi cái khúc vào làng thì có thêm dãy kè. Mà mình nhớ ngày bé hay ra đó thả diều lắm luôn. Chiều nào cũng thế, mấy đứa cứ lấy cái túi bóng rồi ăn trộm vài sợi dây bì của bố mẹ, thế là cong đít chạy để cho diều cất cánh. Đứa nào khéo tay thì làm diều dấy để chơi trội. Mà hình như ngày xưa mình dở nhất mấy trò này, làm chả bao giờ nó bay cao. Lớn lên tí nữa thì bắt đầu vui với cái thú vui chim cò, lùng sục khắp đồng ruộng, các thứ cây để bắt chim về nuôi. Ấy thế mà cứ con nào lớn lớn là lại chui tọt vào bụng mèo. Có con thì chết vì nhớ mẹ nó. Thế nhưng vẫn cứ nuôi, mãi rồi cũng chán.

Nhớ mấy buổi tối mà cứ vác chiếu ra đường ngồi. Ngày đó chả biết bụi biếc là gì. Cứ thế hít vào, có khi bây giờ đang còn cả mấy cân bịu trong người cũng nên. Rồi còn cả cái trò dọa ma nữa. Thật là ghê gớm. Làm hình nộm người rồi dọa mấy người đi đường. Có người thì sợ, có người thì quay lại, lùa cho mấy đứa chạy toán loạn. Mình nhớ cái lần mặc áo dài trắng rồi dọa mấy đứa đi học thêm về, chúng nó chết khiếp luôn. Còn bọn mình thì được một trận cười vỡ bụng.

Nhớ cứ đến mùa là sang nhà Huế ăn ổi, ăn bưởi. Sang nhà chị Diệp ăn bòng bòng. Nhớ ghê gớm. Nhớ cả cái hồi mà phim Vườn Sao Băng nó đang thịnh hành và là bộ phim hot dành cho giới trẻ nữa. Mấy đứa chơi ở đâu thì chơi, cứ đến đúng giờ là kéo nhau về nhà Hương coi, tranh nhau với “Em là định mệnh của đời anh” mà mợ Huệ đang coi. Ôi cái ngày đó nó vui là thế, thú vị là thế. Mà giờ đây mỗi nơi rồi. Đứa Nam, đứa Bắc, chả biết có dịp nào tụ họp đầy đủ nữa không!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét