Hôm nay, ngày cuối cùng của tháng 10. Vậy
là chỉ mai thôi, đất trời lại bước sang một mùa mới. Mùa đông đã bắt đầu gọi cửa
từng nhà, lùa những hơi lạnh vào trong từng kẽ lá. Đông về trời lạnh, nhưng
mong rằng lòng người sẽ ấm áp.
Bao năm nay tôi vẫn là một kẻ cô đơn khi
mùa đông về tới. Vẫn một mình những lúc buồn vui. Và nghĩ lại thấy mình có một
lựa chọn đúng đắn khi đặt chân vào mảnh đất mang tên Bác này. Thành phố này làm
gì có mùa đông để mà người ta xúng xính những bộ quần áo mới, làm gì có cái lạnh
khi mỗi sớm mai thức dậy thèm ngủ nướng
thêm năm, mười phút cho đã cái công làm ấm chỗ mất cả tối qua.
Những ngày mùa đông này tôi lại thích được
trở về quê. Để hít hà cái không khí lạnh ngắt đến tái tê lòng người. Tôi thèm cái
cảm giác phải can đảm lắm mới có thể thò tay vào chậu nước để có thể rửa mặt và
đánh răng mỗi sớm. Thèm cái cảm giác ấm áp khi ngồi trong bếp lửa hồng.
Ai rồi cũng phải lớn, cũng phải trưởng
thành. Ai cũng phải dã từ tuổi thơ với biết bao kí ức tươi đẹp. Tôi chẳng muốn
mình lớn một chút nào. Tôi chỉ muốn mình được ở mãi cái tuổi 16, 17 mà thôi.
Cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”. Cái tuổi ấy sao mà hồn nhiên, vô tư tới vậy.
Giờ đây, khi đã 20 tuổi. Bắt đầu bước ra
đường, bắt đầu có cả những thành công và thất bại. Tôi thấy nản lòng và chán
ghét ghê gớm. Tôi chỉ sợ rằng một lúc nào đó tôi không còn bước vững trên con
đường đời thăm thẳm của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét