Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

Quê tôi mùa bão

Quê tôi đứng đầu mảnh đất miền Trung nghèo khó, thường xuyên phải hứng chịu những cơn bão tai ương kéo về. Mảnh đất miền Trung vốn đã khô cằn vì nắng nóng, nghèo nàn bởi chỉ phát triển nông nghiệp, và luôn gặp những điều không may mắn bởi nghề bám biển ra khơi. Ấy thế mà người dân quê tôi vẫn một lòng với biển, một lòng với những cây lúa, hoa màu, dẫu nặng nhọc, khó khăn, nhưng cuộc đời không vì thế mà bớt đi tiếng cười.

Ngay từ đầu tháng 7, khi những cơn mưa ngày càng kéo về dày và nặng hạt hơn, thì đó cũng là lúc khởi đầu của một mùa bão mới. Bão, ai nghe cũng thấy đáng sợ, nhưng sống chung với nó hàng mấy mươi năm thành ra người ta đã quen với sự hiện diện của nó. Những năm bão về muộn, cha mẹ tôi đều cảm thấy lo lắng, bất an. Chẳng ai muốn bão tới sớm làm gì, bởi nó tới thường mang theo nhiều tai họa: mưa kéo dài ngập trắng cả những cánh đồng hoa màu, gió to, sóng lớn đôi khi đánh chìm cả một con tàu lớn cướp đi biết bao sinh mệnh. Làng chài khi đó bị bao phủ bởi một màu tang tóc, và những tiếng thở than ai oán, não nề. Bão tới muộn như một sự thông báo cho điều gì đó bất thường. Những năm gần đây, có khi bão tới sớm, mà có khi thì muộn hơn thường lệ. Sự thay đổi về thời gian hoạt động kéo theo cả sự thay đổi về tần suất và sức tàn phá của nó. Đó là dấu hiệu mà người dân quê tôi bảo với nhau rằng Mẹ thiên nhiên đang trừng phạt chúng ta, trừng phạt thế giời loài người vì đã không biết chung tay bảo vệ môi trường sống. 

Những ngày bão nổi, gió thốc trên mái nhà từng cơn, mưa thì nặng hạt. Cây cối trong vườn nghiêng ngả, xơ xác bởi bị gió quất liên hồi. Tôi cuộn tròn mình trong chăn ấm, nằm nghe ba mẹ trò chuyện với nhau về những cơn bão năm nay. Tiếng thở dài của mẹ tôi khiến tôi cũng cảm thấy lo lắng cho cuộc sống của gia đình mình. Nghề chính của gia đình tôi là ra khơi đánh cá, thế nhưng khi bão kéo về thì ba tôi phải nghỉ ở nhà, một phần vì ba lo cho hai mẹ con tôi, một phần vì thuyền bé sợ không chống chọi nổi với những cơn sóng lớn. Những ngày như thế, ba chỉ có chiếc đài nhỏ luôn bên cạnh, nó như một người bạn thông báo cho ba biết về tình hình thời tiết và diễn biến của cơn bão.

Những ngày mưa lớn, ngập cả khu vườn, có khi nước dâng lên tới tận sân nhà. Vườn rau của mẹ tôi bị úng nước chết hết. Đôi mắt mẹ hằn lên những vết chân chim của suốt những năm tháng lam lũ cực nhọc, giờ đây nơi khóe mắt lại rưng rưng vì vườn rau sau bao ngày chăm sóc cũng đã bị tàn phá nặng nề. Mẹ lo cho bữa cơm gia đình vốn đạm bạc nay lại càng đạm bạc hơn. Mẹ lo sắp tới mùa tựu trường cho tôi rồi mà sách, vở, quần áo mẹ vẫn chưa chuẩn bị kịp. Tôi biết mẹ buồn nhiều lắm. Nhưng trước mặt ba, mẹ không than thở điều gì, vì mẹ biết ruột gan ba cũng đang cồn cào vì hơn một tuần rồi chưa ra khơi đánh cá được.

Nhưng tôi lại thích những ngày bão nổi như thế. Bởi tôi sẽ chẳng phải tới trường đi học. Nghỉ ở nhà, tha hồ cùng với mấy đứa bạn hàng xóm đi giăng câu, mắc lưới. Những đứa trẻ bằng tuổi tôi thời đó cũng có chung một niềm vui như tôi, đó là lội nước ở những con ngõ, ở trong khu vườn, hay ở cánh đồng lúa bạt ngàn một màu sóng nước. Tôi thích những ngày bão về vì ba sẽ không phải ra khơi đánh cá như mọi khi. Gia đình tôi lại được quay quần bên bữa cơm chiều nghi ngút khói. Những đêm bão về tôi nằm trọn trong lòng ba và nghe những câu chuyện cổ tích ba kể. Tôi thích cái cảm giác ấm cúng của chiếc đèn dầu đang cháy leo lét, tỏa ra hơi ấm và thứ ánh sáng vàng rực.

Lớn lên, tôi mới hiểu hết được những nỗi vất vả của ba mẹ khi bão về. Và rồi cũng từ đó tôi chẳng còn cái mong muốn bão về quê tôi nhiều hơn nữa. Chứng kiến những lần ba mẹ phải đội mưa gió ra chằng lại mái nhà, lo che chắn những khung cửa sổ, đàn gà. Hay nghe tiếng khóc ai oán của một người đàn bà nào đó khi chồng con đã nằm lại mãi mãi nơi biển khơi sau một trận bão nổi thì lòng tôi như thắt lại.

Đêm nay, nằm trong căn phòng trọ kiên cố giữa mảnh đất Sài Gòn không bao giờ có bão, tôi nghe tin quê nhà đang trong những ngày nước lên. Lòng tôi thổn thức nhớ về những tháng ngày nhọc nhằn ở quê khi mỗi mùa bão tới. Nhớ về đôi mắt hao gầy ngấn lệ của mẹ và đôi bàn tay đã chai sạn vì nắng gió của cha. Tôi nhớ về hơi ấm của những ngày được cuộn tròn trong chăn dù trời mưa, gió rét ngoài hiên. Nhớ cả tiếng cười và sự suy nghĩ ngây thơ của mình, trái với nỗi lo luôn canh cánh trong lòng ba mẹ khi bão tới…

Nhưng mẹ à, hôm nay con trai mẹ đã lớn khôn, đã trưởng thành, đã biết suy nghĩ và hiểu được hậu quả mỗi khi cơn bão đi qua là gì rồi. Trong con chẳng còn cái sở thích mong bão về nữa đâu. Thay vào đó là một nỗi lo dành cho ba mẹ khi tuổi đã xế chiều mà phải gồng mình chống chọi với gió mưa. Con chỉ mong trời mau sáng để gọi điện về hỏi thăm gia đình, chỉ vậy lòng con mới yên.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét