Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Đống đá hạnh phúc

Chúng tôi gọi đó là “đống đá hạnh phúc”, cái tên nghe hấp dẫn, lãng mạn và gây được sự chú ý với bao người mỗi khi nhắc tới. Có gì đâu, cũng chỉ là một đống đá, những viên đá dùng để xây móng nhà đổ dồn lại một chỗ, tạo nên một khối thống nhất, hoàn chỉnh. Lại nằm ngay ở vị trí đắc địa, nơi mà bên cạnh là rặng tre, phía trước là cánh đồng bất tận, xa xa là những ngôi nhà, và ngay trước mặt là con đường làng quen thuộc.

Thành một thói quen, tối đến, đám thanh niên trong làng lại tập trung ra đó ngồi, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Mặc cho bụi bay mù mịt vì xe cộ đi qua cũng khá nhiều. Những buổi tối mùa hè là khoảng thời gian mà chúng tôi ra đống đá ấy ngồi nhiều nhất, con đường làng ngày mùa phủ đầy rơm rạ, ếch nhái cứ thế thi nhau ca bài ca gọi hè, ve cũng điên tiết mà rao gọi để dằn mặt lại cái nắng nóng. Những ngày mất điện lại càng đông vui hơn. Vì hòn đảo ấy thoáng mát và lộng gió vô cùng. Ngày mùa, đứa nào cũng phải ra đồng, nếu không thì cũng ở nhà lo liệu lúa, rơm rạ, nấu cơm, trông em…thế nên chỉ có buổi tối là nhàn rỗi. Mà thời trẻ trung ấy giấc ngủ có là gì đâu, cứ phải vui cái đã, rồi thì về ngủ một mạch tới sáng cũng chẳng sao.

Tôi lớn lên trong sự thay đổi mau lẹ của nơi mình sống. Từ một con đường trải đầy hoa dại hai bên, những rặng kè mà loài sẻ thi nhau ríu rít. Giờ đây thay bằng con đường bê tông hóa, rộng hơn, bằng phẳng hơn. Rặng kè ấy cũng đã được chặt phá…Những kí ức của tuổi thơ cứ hiện về trong tôi rõ rệt mỗi khi tôi về quê. Từ nhà tôi, trông thẳng ra con đường làng quen thuộc, giờ sao thấy xa lạ quá. Và có lẽ thật bất hạnh cho thế hệ sau tôi, bởi chúng sẽ chẳng biết những cái thú vui mà ngày bé chúng tôi đã từng trải. Lộn vòng trên những đống rơm, rạ mà người ta phơi, tập trung ra đầu làng và làm huyên náo cả một vùng. 

Tạm biệt tháng 11

Vậy là chỉ mai thôi sẽ bước sang một tháng mới. Tháng cuối cùng của năm 2014, nghe sao mà buồn da diết tới vậy. Mới đó mà đã một năm rồi cơ đấy.

Tháng 12, tháng của những cơn mưa phùn dai dẳng, tháng của những cơn gió lạnh tê tái lòng người. Tháng 12, tháng của tình yêu thương!

Năm nay, tháng 12 về mà trời vẫn là cái nắng như đổ lửa.Vẫn biết thành phố hoa lệ này làm gì có mùa đông, nhưng vẫn hy vọng vào một buổi sớm mai thức giấc, bất chợt cảm nhận được cái lành lạnh của mùa đông.

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Nhớ về những cảm xúc đã qua

Xem lại bộ phim Việt Nam “Cầu vồng tình yêu” mà mình từng yêu thích một thời. Đến bây giờ vẫn giữ nguyên cảm xúc như vậy. Thấy hay, ý nghĩa, chất chứa nhiều triết lí, và cũng cảm động lắm với hai từ gọi là tình yêu. Bộ phim với những diễn viên không chỉ có sắc mà còn có tài diễn xuất và nhập vai một cách hoàn hảo. Mình thích nhất nhân vật Bà trẻ trong đó, mình thấy mình cũng có một phần tính cách giống vậy. Thích tự do, luôn sôi nổi nhưng không có nghĩa là vô tâm, hời hợt với cuộc sống này.



Mình cười nhiều, bạn bè thấy mình luôn vui vẻ nhưng không có nghĩa là mình không bao giờ khóc hay để tâm một chuyện gì trong thời gian dài. Mình suy nghĩ nhiều hơn về đêm, mỗi lúc ngả lưng xuống sau những giờ học, giờ ngồi làm bài. Suy nghĩ về nhiều thứ. Nuối tiếc quá khứ, buồn cho hiện tại, và cả trông chờ, lo lắng ở tương lai. Dạo này lại hay mất ngủ khiến mình cảm thấy ốm yếu ghê gớm. Bài tập cũng khá nhiều, phải làm bài, đọc bài, suy nghĩ cũng khá mệt nữa.

Gần 2 tháng nay mình dừng hẳn việc viết lách để tập trung vào học và nghỉ ngơi. Mình chỉ sợ khi muốn viết lại thì cảm xúc lại chai lì mất.

Tháng 11 lại bước sang những ngày cuối cùng. Chưa bao giờ mình thấy thời gian trôi nhanh như bây giờ. Lại chuẩn bị kết thúc học phần và thi cuối kì. Và như vậy là lại sắp đến Tết. Mình già rồi thì phải, vì bây giờ không còn háo hức, đợi chờ từng ngày cho đến Tết nữa. Tết này mình cũng không về nhà, ở lại ăn Tết cùng gia đình anh Huấn. Buồn thật, cũng chẳng muốn đâu, nhưng vì bị chi phối nhiều thứ nên đành lòng làm vậy thôi. Hè chẳng biết mình có về không, vì mình cũng muốn ở lại tham gia tiếp sức mùa thi và theo học một vài khóa học đào tạo nghiệp vụ này nọ.

Giờ đây mình muốn có một chuyến đi đâu đó. Bọn bạn rủ phượt Vũng Tàu, nhưng đang đắn đo vì biết bao bài vở đang đón đợi. Với cả tiền cũng là cả một vấn đề với mình bây giờ.

Tháng 12, tháng cuối cùng của năm. Hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với mình!

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

...

Dạo này mình hay suy nghĩ lung tung mọi thứ quá. Nhất là chuyện tình cảm. Suy nghĩ quá nhiều về nó khiến mình cảm thấy mệt mỏi ghê gớm. Cũng chẳng phải là gì mới mẻ, chỉ là sống lâu trong sự cô đơn, đôi khi người ta lại thèm được cùng hẹn hò với một ai đó.

Đúng là dính vào chuyện tình cảm rồi thì khó mà dứt nó ra được. Ngày xưa, có đứa bạn thân mình nó bắt đầu yêu, thỉnh thoảng ó hay hỏi mình phải làm sao. Mình thì cứ thẳng mà nói, đang học yêu đương cái gì. Học xong rồi thì tha hồ yêu, vẫn chưa muộn.


Bây giờ đến mình, thật là. Mọi thứ cứ rắc rối và luôn khiến mình phải suy nghĩ. Mình thấy buồn ghê gớm. Giá mà không bắt đầu thì có lẽ sẽ chẳng có kết thúc như ngày hôm nay. Hoặc giá mà mình bắt đầu muộn hơn thì bây giờ chắc chưa phải là kết thúc đâu. Mình chỉ sợ không chỉ hôm nay, ngày mai, mà mãi mãi mình vẫn sẽ như thế này…

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Không cảm xúc

Lâu rồi, tôi lại mới ngồi viết những gì mình đang suy nghĩ. Cuộc sống quá bộn bề, nhiều thứ, cho nên dù có cô đơn tôi cũng không thấy mình cô quạnh. Bởi có quá nhiều việc phải làm, chẳng còn thời gian để nghĩ tới việc khác nữa. Ngay cả cảm xúc của mình tôi cũng không còn quan tâm.

Tôi vốn là người sống nội tâm và hay suy nghĩ. Mới gặp, người ta sẽ thấy tôi cực kì ít nói. Thường thì với người lạ ai cũng ít nói và ngại giao tiếp cả. Còn khi ở bên những người thân quen thì tôi nói nhiều vô kể, nhất là với mấy đứa bạn trên lớp Đại học, cứ bên chúng nó là tôi nói liên hồi, nói không ngừng nghỉ luôn.

Tôi hay suy nghĩ về đêm. Những lúc đó, tôi năm im, suy nghĩ về nhiều thứ. Trong đó tôi sợ nhất là nỗi cô đơn. Thực ra tôi luôn suy nghĩ đơn giản mọi chuyện để dễ hòa nhập và dễ sống hơn. Nhưng tôi vẫn sợ đi đến cuối cuộc đời mà mình vẫn phải một mình như vậy. Mới 20, nhưng tôi đã chuẩn bị tâm lí cho mọi thứ. Tôi vốn cũng chẳng phải là người nguyên tắc và nội quy lắm (trừ công việc), tôi thích sống thoải mái, tự do. Nhưng nhiều lúc vẫn thấy mình thật cô đơn trong cuộc sống này.

Đã gần 2 năm rồi điện thoại của tôi chẳng còn những tin nhắn kiểu yêu đương nhắng nhít. Đã 2 năm rồi tôi không còn cười khi nhận được tin nhắn của ai đó. Và đã lâu lắm rồi chúng tôi chẳng còn nhắn tin với nhau, số điện thoại đó cũng không còn nằm trong danh bạ của tôi nữa. Tôi đã thay đổi được thói quen của mình, đó là chủ động nhắn tin cho một ai đó. Tôi cũng chẳng còn khuyên người ta phải sống thế này, phải làm thế kia nữa. Bởi đôi khi người ta chỉ hỏi cho vui chứ trong tâm họ đã có câu trả lời.

Ở cái tuổi 20 này, người ta thường chỉ nghĩ tới những gì đang đến và sẽ đến. Người ta sống hết mình với thực tại, lãng quên đi quá khứ, không nghĩ nhiều đến tương lai. Tôi cũng muốn có thể sống được như họ. Nhưng tôi lại luôn nghĩ về quá khứ. Có lẽ tôi quá ủy mị chăng? Hay tôi là kẻ “ăn mày quá khứ”? Cũng có thể lắm chứ! Nhưng, mấy ai trong đời có thể sống tốt hơn, vững hơn khi không suy nghiệm về những gì mình đã trải qua.

Với tôi, những gì đã qua luôn là những kí ức đẹp. Dẫu trong hiện tại nó có làm con tim tôi tan nát đi chăng nữa. Tôi luôn tự nhủ phải sống hết mình cho hiện tại, sống trọn vẹn cho từng phút giây. Phải sống để thấy đời mình ý nghĩa. Và hôm nay sẽ là một kỉ niệm đẹp khi ngày mai nghĩ lại.

Người ta có thể chủ động được mọi thứ, nhưng lại luôn bất lực trước con tim. Tôi cũng không phải trường hợp ngoại lệ. Hôm nay tôi cô đơn, ngày mai cũng vậy, ngày sau,  ngày mai nữa…Có phải cả đời này tôi vẫn sẽ cô đơn!


Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Tháng 11, tháng của những yêu thương

Khi những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu rụng xuống, cũng là lúc tháng 11 bước về, báo hiệu đông đã sang. Mùa đông, tôi gọi mùa này là mùa của những yêu thương. Bởi lẽ khi cái lạnh tràn về khắp nẻo cũng là lúc người ta muốn gần gũi, ôm trọn một ai đó trong vòng tay.

Tháng 11 về, trời bình yên đến lạ thường. Sẽ chẳng còn những cơn mưa vội vã của đất trời Sài Gòn nữa. Nắng cũng dần trở nên yếu ớt hơn. Chính vậy mà con người ta như bừng sáng sau những cơn mê dài của những cơn mưa. Thức dậy sau những héo hon vì cái nắng gay gắt của mảnh đất mang tên Bác.

Những ngày của tháng 11, lòng người rộn rã bởi những yêu thương. Những sáng mùa đông thức dậy sau một cơn ngủ dài trong chăn ấm áp, người ta muốn lười thêm một chút để níu giữ cái hơi ấm của ngày hôm qua. Dẫu đã lớn nhưng vẫn muốn nũng nịu với thời gian vậy.



Tháng 11 về khi bầu trời nhiều mây đen nhưng chẳng bao giờ rơi một hạt mưa nào cả. Cái màu nâu xám của mây trái ngược hẳn với tâm trạng của con người. Bởi nếu trời cứ tươi sáng, chói chang như những trưa hè thì có lẽ người ta chán ngán mà chẳng muốn ra đường nữa. Còn mùa đông thì ngược lại, trời cao mát mẻ, có khi gió thổi lành lạnh lại khiến yêu đời, yêu người hơn.

Tôi thích những buổi sáng của những ngày tháng 11. Thức dậy sớm hơn một chút để tận hưởng của những ngày đầu mùa đông với bao yêu thương được đong đầy từ nỗi nhớ. Bỗng thấm trong mình những giai điệu nhẹ nhàng mà đã từng được nghe đâu đó ở một góc quán café. Tôi cứ thích lặng im nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Để lòng phơi phới trở lại sau những cơn mưa của nỗi nhớ và đau thương. Gác lại những bộn bề của cuộc sống, cứ lẳng lặng để nhìn thời gian trôi và tận hưởng cái trong lành của những buổi sớm mai. Thế thôi cũng đủ để thấy ấm lòng giữa một mùa đông giá rét.



Những của tháng 11 này, người ta nô nức đi mua cho mình những bộ đồ mùa đông hợp mốt, để diện lên người khi đi chơi với người yêu. Hay đơn giản chỉ là bước ra đường để cho mọi người cùng ngắm. Cả thành phố bỗng trở thành một sàn diễn thời trang với quy mô hoành tráng và nhiều mẫu mã. Bước ra đường dẫu có đi một mình thì bạn cũng chẳng cảm thấy cô đơn và tẻ nhạt chút nào. Vì thế mà tháng 11 là tháng tôi bước ra khỏi phòng nhiều nhất. Vừa là để ngắm cái tiết trời vào đông. Và vừa là để được thấy cuộc sống quanh mình luôn tươi mới và tràn trề sức sống. Như vậy, sao ta lại còn cảm giác cô đơn!

Tôi gọi tháng 11 là tháng của yêu thương là bởi chính vậy. Nếu không có người yêu thì tự bạn hãy yêu lấy chính bản thân mình. Đơn giản vì cuộc sống luôn mang lại cho ta nhiều điều thú vị. Không có ai nắm ta thì hãy tự mình nắm tay mình, đó cũng là cách để ta chẳng hề thấy bơ vơ. Thiếu một người thì trái đất vẫn quay. Cho nên đừng vì không có một ai đó để yêu thương mà lại chọn vùi đi những tháng ngày tươi đẹp phía trước.

Tháng 11, tháng của những yêu thương đang về. Hãy cứ hy vọng vào một ngày mai tươi sáng và ấm áp đang đợi bạn. Còn hôm nay, hãy mỉm cười thật tươi khi vừa mới thức dậy. Hít một hơi thật sâu để tạo năng lượng cho ngày mới, tháng mới và một mùa đông mới.

Chào tháng 11, tháng yêu thương đang về!

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Vụn vặt

Đôi khi tôi tự thấy tuổi trẻ của mình thật nhọc nhằn biết bao. Nỗi nhọc nhằn đó chẳng phải là do lao động cực nhọc, mà là vì lênh đênh giữa hai đầu: QUÊN – NHỚ.

Đôi khi tôi muốn một mình trong phòng, tay cầm điếu thuốc rồi luôn miệng phì phèo. Xung quanh mờ ảo bởi khói thuốc cứ từ từ chiếm lấy không gian. Nhưng rồi lại sợ, sợ là mới chỉ đưa lên miệng thôi thì tôi đã sặc khói thuốc tới tím tái cả người rồi. Bởi vì từ bé tới giờ tôi chưa bao giờ hút thuốc. Ngày bé, chỉ một lần duy nhất, khi cậu tôi bảo đi châm cho cậu điếu thuốc, tôi đã thử cái cảm giác của nó. Suýt nữa thì đã lao đầu xuống sông vì không làm chủ được tay lái.

Có những hôm lang thang một mình ở những con đường quen thuộc, về muộn, tôi tấp vào một hàng tạp hóa. Mua vội vài lon bia, gói đậu phộng, thế rồi về phòng cũng một mình làm như thật. Chỉ được một lon là đã phải chạy lên chạy xuống, vì có lẽ …tôi bị yếu thận thì phải ^ ^.

Chẳng biết bao giờ tôi mới hết kiểu sống như trôi. Đã 2 năm nay, tôi luôn phó mặc mọi thứ, đôi khi chẳng còn làm chủ chính bản thân mình. Để mặc những cảm xúc ngự trị mà quên đi rằng lí trí mới là thứ làm người người ta tỉnh táo được. Bây giờ, thói quen sống như một dòng nước trôi đã khiến tôi bỏ qua nhiều thứ. Có lẽ tôi đã đánh mất nhiều thứ: đam mê, tuổi trẻ, người cũ. Tôi hốt hoảng, tự bảo mình phải sống cho ra sống. Nhưng rồi lại đâu vào đó, bởi chẳng một điểm tựa để vin vào.



Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Viết cho những ngày cuối tháng 10


Cuộc đời là những chuyến đi. Tuổi thanh xuân như một con tàu. Trong chuyến đi của mình, con tàu mang tên cuộc đời sẽ phải ghé lại nhiều ga như những con tàu bình thường khác hay ghé. Và có lẽ, Ga tình yêu và Ga hạnh phúc là nơi mà con tàu nào cũng muốn ghé nhất. Nhưng cuộc đời nào phải những giấc mơ, sẽ có những sân ga mang tên Ga trăn trở, Ga khổ đau, Ga hoài niệm, Ga bình yên. Làm sao để biết chính ta sẽ dừng lại ở ga nào hay ghé ga nào trước và ghé ga nào sau?

Sau những yêu thương có khi là giận hờn, sau những đau khổ có khi sẽ là bình yên. Người ta vẫn thường mong muốn những điều tốt đẹp đến với mình, nhưng rồi lại quên đi những đau khổ mà mình đã từng gây cho người khác.

Sau những tháng ngày rong ruổi ở mọi sân ga, người ta lại sẽ tìm về và ngồi lại với nhau để cùng chiêm nghiệm, hàn huyên về những gì mình đã từng trải. Để rồi sẽ có những kí ức buồn được khơi lên từ những thương đau vốn đã từng được giấu kĩ. Có khi là một niềm vui nhanh chóng đến rồi vội vã đi. Nhưng có lẽ ở cái tuổi ngồi lại với nhau để nói chuyện, người ta sẽ chẳng còn đủ sức để mà giận hờn hay oán trách nữa đâu.


Ngày mai, chuyến tàu cuộc đời tôi sẽ ghé sân ga nào???