Khi những chiếc lá vàng cuối cùng của
mùa thu rụng xuống, cũng là lúc tháng 11 bước về, báo hiệu đông đã sang. Mùa
đông, tôi gọi mùa này là mùa của những yêu thương. Bởi lẽ khi cái lạnh tràn về
khắp nẻo cũng là lúc người ta muốn gần gũi, ôm trọn một ai đó trong vòng tay.
Tháng 11 về, trời bình yên đến lạ thường.
Sẽ chẳng còn những cơn mưa vội vã của đất trời Sài Gòn nữa. Nắng cũng dần trở
nên yếu ớt hơn. Chính vậy mà con người ta như bừng sáng sau những cơn mê dài của
những cơn mưa. Thức dậy sau những héo hon vì cái nắng gay gắt của mảnh đất mang
tên Bác.
Những ngày của tháng 11, lòng người rộn
rã bởi những yêu thương. Những sáng mùa đông thức dậy sau một cơn ngủ dài trong
chăn ấm áp, người ta muốn lười thêm một chút để níu giữ cái hơi ấm của ngày hôm
qua. Dẫu đã lớn nhưng vẫn muốn nũng nịu với thời gian vậy.
Tháng 11 về khi bầu trời nhiều mây đen
nhưng chẳng bao giờ rơi một hạt mưa nào cả. Cái màu nâu xám của mây trái ngược
hẳn với tâm trạng của con người. Bởi nếu trời cứ tươi sáng, chói chang như những
trưa hè thì có lẽ người ta chán ngán mà chẳng muốn ra đường nữa. Còn mùa đông
thì ngược lại, trời cao mát mẻ, có khi gió thổi lành lạnh lại khiến yêu đời,
yêu người hơn.
Tôi thích những buổi sáng của những ngày
tháng 11. Thức dậy sớm hơn một chút để tận hưởng của những ngày đầu mùa đông với
bao yêu thương được đong đầy từ nỗi nhớ. Bỗng thấm trong mình những giai điệu
nhẹ nhàng mà đã từng được nghe đâu đó ở một góc quán café. Tôi cứ thích lặng im
nhìn bầu trời qua khung cửa sổ. Để lòng phơi phới trở lại sau những cơn mưa của
nỗi nhớ và đau thương. Gác lại những bộn bề của cuộc sống, cứ lẳng lặng để nhìn
thời gian trôi và tận hưởng cái trong lành của những buổi sớm mai. Thế thôi
cũng đủ để thấy ấm lòng giữa một mùa đông giá rét.
Những của tháng 11 này, người ta nô nức
đi mua cho mình những bộ đồ mùa đông hợp mốt, để diện lên người khi đi chơi với
người yêu. Hay đơn giản chỉ là bước ra đường để cho mọi người cùng ngắm. Cả
thành phố bỗng trở thành một sàn diễn thời trang với quy mô hoành tráng và nhiều
mẫu mã. Bước ra đường dẫu có đi một mình thì bạn cũng chẳng cảm thấy cô đơn và
tẻ nhạt chút nào. Vì thế mà tháng 11 là tháng tôi bước ra khỏi phòng nhiều nhất.
Vừa là để ngắm cái tiết trời vào đông. Và vừa là để được thấy cuộc sống quanh
mình luôn tươi mới và tràn trề sức sống. Như vậy, sao ta lại còn cảm giác cô
đơn!
Tôi gọi tháng 11 là tháng của yêu thương
là bởi chính vậy. Nếu không có người yêu thì tự bạn hãy yêu lấy chính bản thân
mình. Đơn giản vì cuộc sống luôn mang lại cho ta nhiều điều thú vị. Không có ai
nắm ta thì hãy tự mình nắm tay mình, đó cũng là cách để ta chẳng hề thấy bơ vơ.
Thiếu một người thì trái đất vẫn quay. Cho nên đừng vì không có một ai đó để
yêu thương mà lại chọn vùi đi những tháng ngày tươi đẹp phía trước.
Tháng 11, tháng của những yêu thương
đang về. Hãy cứ hy vọng vào một ngày mai tươi sáng và ấm áp đang đợi bạn. Còn
hôm nay, hãy mỉm cười thật tươi khi vừa mới thức dậy. Hít một hơi thật sâu để tạo
năng lượng cho ngày mới, tháng mới và một mùa đông mới.
Chào tháng 11, tháng yêu thương đang về!


1/11/2016 , vô tình đọc được bài này! Tháng 11 , tháng của những cơn mưa rả rích, một chút se lạnh, một chút ấm áp, một chút hy vọng. Cười thật nhiều , dang tay thật rộng đón lấy yêu thương thật nhiều nhé :)
Trả lờiXóa