Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

Chỉ mỗi mình mình hiểu

Hôm nay mình xuống chỗ anh, cũng phải gần 2 tháng rồi mình mới xuống. Cũng phải thôi, vì mình bận học, học sáng, học chiều rồi học cả tối. Hơn nữa còn tham gia các hoạt động rồi họp hành đủ kiểu. Và nhất là làm bài thi 30%. Phải nói là mệt, rất mệt. Nhưng mình vẫn cố gượng gạo. Tự nhiên mình thấy cô giáo mình nói đúng. Có những lúc phải sắp xếp cả việc ốm đau. Đang bận rối tinh đầu óc lên thì làm sao có thể để ốm được, thế là đành hẹn cái ốm vào một dịp khác vậy.

Anh mình đã xây nhà xong, dọn đồ đạc xong, nói chung là đã tươm tất. Lần trước mình về thì mới làm được cò mỗi cái móng. Nhanh quá. Mình thì chẳng giúp được gì cả. Mình vốn vậy, hình như mình vô dụng quá thì phải. Ngay từ hồi ở nhà thì mình cũng chẳng giúp được gì cho bố mẹ. Mình buồn, buồn nhiều lắm.

Thỉnh thoảng anh chị gọi điện lên hỏi cuối tuần có về không, nhưng quả thực là mình rất bận học. Bận kinh khủng luôn, việc học chồng chất lên nhau. Mình sợ nếu không sắp xếp về được thì anh chị lại nghĩ là mình có vấn đề gì, vì thế mình đành cúp môn thể dục để về. Nhưng mà cũng về sáng hôm thứ 7 rồi chiều chủ nhật đi. Chả làm được gì, tốn tiền, mất thời gian.

Hôm nay anh mình nhậu. Không sao cả, đó là điều bình thường của đàn ông. Mình thì không biết nhậu. Chán. Cứ uống vào là mình sẽ ói ra ngay lập tức. Nhiều lúc mình thấy thật buồn cười. Những nhà khác thì mấy đứa con trai cứ sợ anh nó không cho uống, cấm đoán việc uống rượu. Còn riêng nhà mình, không chỉ anh trai mà ngay cả bố mình, đôi khi cũng khuyến khích mình nên biết uống rượu. Nhưng mà mình không uống được. Và thực ra là cũng chẳng muốn uống.

Anh mình, một người đàn ông từng trải, rất đàn ông và cũng vô cùng tâm lí. Mình thì trái ngược với anh, mình ít nói, nói ít, không mạnh mẽ, mình chưa từng trải nhiều. Thế nhưng mình cũng là đứa biết điều, dù sao mình cũng là người học Văn, cũng sâu sắc chứ đâu phải là một đứa vô tâm hời hợt.

Mình buồn, mình ý thức sâu sắc được bản thân mình. Mình cũng khổ tâm lắm mà. Một nỗi đau khổ mà có lẽ chẳng ai thông cảm và hiểu nổi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét