Sắp thi học kì, gần một tuần nữa là thi, vậy mà mình cũng không tập trung vào học được. Mìnhh dành thời gian quá nhiều cho sự suy nghĩ vẩn vơ. Mình chán cuộc sống hiện tại lắm rồi. Mọi thứ đến với mình hình như không mang một ý nghĩa nào thì phải.
Thi học kì xong là mình sẽ được nghỉ Tết, mình quyết định là không ở lại ăn Tết cùng gia đình anh trai. Mình muốn về, mình muốn được cái cảm giác ấm áp và vui vẻ bên gia đình, bên bố mẹ. Một năm rồi, từ tết năm ngoái cơ, mình chưa về nhà lần nào cả. Mình bắt đầu thấy nhớ nhà, và mình sợ mình lớn.
Lớn lên, con người phải suy nghĩ nhiều hơn, và nhiều lúc mình thấy buồn lắm. Mình suy nghĩ nhiều quá thành ra trong người mình luôn ẩn chứa những nỗi buồn mà không thể chia sẻ cùng ai được cả. Giá như mình chỉ dừng lại ở độ tuổi 13, 14 thì tốt biết bao. Khi đó mình tha hồ chơi, không lo nghĩ gì cả. Nước mắt sẽ không rơi nhiều như ngày hôm nay.
Thời gian thì trôi qua nhanh, chưa bao giờ mình thấy dòng chảy của thời gian lại trôi nhanh như thế này. Rồi mai này mình sẽ già. Mình sợ già, vì mình biết rằng cuộc đời này rồi mình sẽ cô độc.
Trời cứ xanh hòa vang cùng tiếng gió
Ta im lặng
Bước vào đời mịt tối
Biết khi nào mới tìm được đường ra
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét